[Phai Nhạt Năm Xưa] Chương 3

wc

Chương 3

Dù văn nghĩ không ra, thì cuộc sống vẫn phải tiếp tục, mà còn phải tiếp tục mạnh mẽ.

Trưa hôm sau, không cam lòng làm Bé Bí Lù, Diệp Lưu Niên quyết định ra ngoài tìm cảm hứng, nhưng đi đâu bây giờ? Công ty điện ảnh và truyền hình mà mình ký hợp đồng gần đây vừa dọn đến tòa nhà trung tâm thương mại lớn nhất kia, mà mình đã là cây viết của công ty, có phải là nên đến ngó nghiêng một chút hay không, để người ta biết mình còn khỏe mạnh a? Huống hồ biên tập viên Thẩm Vy gần đây hình như cũng không bận lắm, đi tìm cô ấy tâm sự thì quá hay, Thẩm Vy cùng cô “bà tám” rất hợp, mỗi lần tán gẫu với cô ấy, Diệp Lưu Niên cảm thấy cứ như sông Hoàng Hà vỡ đê.

Thiết kế của tòa sọan phải nói là… tuyệt đẹp, bước vào đại sảnh là cánh cửa xoay, nhìn bên cạnh là biết bao người bước qua với vẻ vội vàng, quần áo lóe sáng một thân hàng hiệu, Diệp Lưu Niên cảm thấy bản thân quả nhiên đang sinh sống tại một quốc gia có tiền, nhưng lại cúi đầu tự xem xét một thân giày đi tuyết áo khoác lông, liền cảm khái dù là quốc gia có tiền nhưng cũng sẽ có người nghèo.

Người nghèo thì đã làm sao, người nghèo cũng có quyền đi vệ sinh nha!

Giống như Diệp Lưu Niên lúc này đây, cô quyết định trước khi đi gặp Thẩm Vy, thì nên đi giải tỏa “nỗi buồn” của mình trước đã.

Nhìn bên trái một chút, nhìn bên phải một chút, quả nhiên phía trước ngay bên phải có một bảng hướng dẫn WC bằng thủy tinh, Diệp Lưu Niên theo bảng hiệu mà đi, quẹo khúc quanh là đến.

Hai cánh cửa nặng nề tối đen, Diệp Lưu Niên vừa muốn nhìn kỹ bảng hiệu trên cửa, điện thoại di động liền vang lên, móc ra xem thì màn hình hiển thị Thẩm Vy , “Đến rồi nè, chớ thúc giục chớ thúc giục.”

“Nhanh lên một chút a, sắp ăn cơm trưa rồi, tớ giúp cậu mượn thẻ nhân viên rồi, là tiệc đứng a, đi trễ là hết cá hồi đó.”

“Biết!” Diệp Lưu Niên bi phẫn cúp điện thoại, cái công ty tư bản vạn ác xấu xa, bữa trưa thôi mà cũng có cá hồi!

Lòng như lửa đốt ngẩng đầu nhìn lướt qua cửa WC, trên tấm bảng là hình một chiếc giày cao gót, Ừm, chính là nhà vệ sinh nữ không sai được, đẩy cửa liền bước vào trong. Mắt nhìn thẳng, kiên quyết không nhìn tới mấy tấm gương sáng lóa, không cho gương sỉ nhục công sức dùng son phấn che đi mụn trứng cá của cô!

Chọn phòng gần nhất mà vào, đóng kỹ cửa, đai lưng nút áo có chút chặt, đang lu bu, bên ngoài liền có người đi tới, vừa đi vừa nói: “Không lên gặp chị em một lần sao?”

Một người khác trả lời: “Không, mắc công chị thấy em rồi lại lèm bèm.”

“Ừ.”

“Thật là xui xẻo, tự nhiên lại làm chung cùng tòa nhà với chị em, phiền gì đâu.”

“Chị của em không phải người hay lèm bèm.”

“Chị em chỉ chăm chăm lo cho anh rể tương lai như anh thôi.”

Chẳng qua là hai người mà thôi, chẳng qua là đối thoại bình thường mà thôi, nhưng tay Diệp Lưu Niên lại cứng lại, bởi vì hai giọng nói này. . . . . . Rất rõ ràng, là đàn ông. Không chỉ có như thế, còn giống như là quen biết. . . . . .

“Anh rể tương lai, anh với chị em rốt cục bao giờ mới kết hôn, là cuối năm? Hay sang năm?”

Diệp Lưu Niên vễnh tai, không nghe thấy trả lời, lại nghe được. . . . . . tiếng Khụ. . . . . . Xuỵt xuỵt. . . . . .

“Còn chưa tính xong, bọn anh vẫn còn trẻ, không vội.”

“Anh không gấp nhưng em gấp, vội vàng đem chị em đuổi ra ngoài, chị có gia đình để quan tâm cũng sẽ không màng tới chuyện của em nữa.”

Tiếng xả nước. . . . . .

“Nói đi thì cũng phải nói lại, anh rể tương lai, không phải là anh vẫn còn nhớ tới bạn gái cũ đó chứ?”

“. . . . . .”

“Đúng vậy sao? Bạn gái cũ của anh là thần thánh phương nào a khiến cho anh nhớ đến tận bây giờ, em nghe nói điều kiện rất thường, còn chưa có cả công việc đàng hoàng, ở trên mạng viết H văn (truyện XXX) hay sao đó? Cô ấy tên gì?”

Tiếng rửa tay. . . . . .

Diệp Lưu Niên đè nén cảm xúc, đạp trên đôi giày Cavans số 36 bình tĩnh đẩy cửa bước ra ngoài, đối diện gương quả nhiên chiếu ra khuôn mặt kinh ngạc của hai người đàn ông đang nói chuyện phiếm kia. Diệp Lưu Niên đếm từ số một liếc ,xác nhận, lộ răng cười cười nói qua: “Phó Ý Trạch, tôi viết Tiểu Bạch văn, không phải viết H văn, hai thứ đó khác nhau rất xa, cám ơn!”

Nói xong, liền mắt nhìn thẳng đi ra ngoài, đi một nửa, quay đầu lại cười một tiếng, tiếp tục bổ sung: “Tôi là bạn gái cũ của anh ta không sai, điều kiện rất bình thường cũng không sai, nhưng vẫn còn có thể tay làm hàm nhai, sao, không phục?”

Phó Ý Trạch chóang váng, quá chóang váng! Anh thậm chí đang suy nghĩ ông trời có phải đã quyết định kêu thiên lôi mỗi ngày ở trên trời gõ sấm xuống anh hay không, anh chỉ là đúng lúc tới công ty đi một vòng, chỉ là ở hành lang tình cờ gặp anh rể tương lai, chỉ là cùng nhau đi nhà vệ sinh, chỉ là ở trong nhà vệ sinh thuận miệng nhiều chuyện mấy câu về bạn gái cũ của anh rể tương lai.

Trùng hợp anh đã từng gặp qua, nhưng chưa từng gặp qua trùng hợp đến thế, bạn gái cũ của anh rể xuất hiện anh có thể nhận, nhưng anh không thể nhận chính là, bạn gái cũ đó lại có thể là Diệp! Lưu! Niên!

Khuôn mặt Diệp Lưu Niên cùng với tên của cô ở trong đầu Phó Ý Trạch nhanh chóng xoay vòng vòng, còn hợp cùng lời thuyết minh to rõ: Diệp Lưu Niên, làm thêm giờ, viết lách, diễn viên tạp kỹ.

Anh thừa nhận, anh thật sự có một chút ý muốn gặp Diệp Lưu Niên, nhưng tuyệt sẽ không là ở nơi này, ở nhà vệ sinh nam, bên cạnh còn có anh rể tương lai đang đứng, quan trọng nhất là, anh rể tương lai còn là bạn trai cũ của cô. . . . . . .

“Diệp Lưu Niên, tôi thấy mắt cô có vấn đề rồi, cô vào nhà vệ sinh nam làm gì?” Phó Ý Trạch mau phát điên.

“Hứ, rõ ràng là nhà vệ sinh nữ!” Diệp Lưu Niên khinh bỉ mở cửa đi ra, ngón tay chỉ lên tấm bảng trên cửa: “Thấy rõ ràng chưa, là các người đi nhầm, phía trên này vẽ là giày cao . . . . . . Khói. . . . . .”

Không phải Diệp Lưu Niên cố ý kéo dài âm để tạo hiệu quả khẳng định, mà là cô kinh ngạc phát hiện, cái đó căn bản không phải giày cao gót, mà là một cái cong lên . . . . . . Cái tẩu!

Ặc, là ai thiết kế!

Không có cách nào giả bộ bình tĩnh, Diệp Lưu Niên thừa nhận trên mặt mình mỉm cười đã không cách nào nữa tiếp tục giữ vững, cô lúng túng nhìn ánh mắt Phó Ý Trạch biến thành có điều suy nghĩ, lúng túng đáp lại cái nhìn bình tĩnh chăm chú của bạn trai cũ – Đoan Trang.

Cô ghét sự bình tĩnh của Đoan Trang giờ phút này, cô hi vọng lúc này Đoan Trang cười nhạo cô, cười nhạo cô đến nhà vệ sinh cũng không phân định rõ, cười nhạo cô rời đi anh hai năm rồi mà vẫn kém như vậy còn bị đồn là viết tiểu thuyết đồi trụy, cười nhạo cô tóc tai quần áo cẩu thả, cười nhạo cô ban đầu kiêu ngạo như vậy, nhưng lúc gặp lại anh lại nhếch nhác, hận đất không thể nứt ra cho cô chui vào mà trốn.

Nhưng Đoan Trang không làm như vậy, anh không cười nhạo, chỉ có bình tĩnh nhìn chăm chú. Anh vẫn như thế, một câu nói cũng không cần phải nói cũng đủ để cho toàn quân Diệp Lưu Niên bị diệt.

Đầu bắt đầu đau, Diệp Lưu Niên khoát tay áo, “Thôi, coi như tôi sai, đều là lỗi của tôi, tôi đi đây.”

“Lại muốn chạy!”

Cổ tay Diệp Lưu Niên thóang bị nắm chặt, là Phó Ý Trạch giữ chặt cô.

“Sao lần nào cũng muốn chạy trốn?” Phó Ý Trạch tiến tới gần Diệp Lưu Niên, khi lần đầu tiên nhìn thấy cô, cô giảo hoạt nói nhận lầm người liền chạy đi; khi lần thứ hai nhìn thấy cô, cô xem mắt không thành còn đổ lỗi cho anh; hôm nay là lần thứ ba, cô bày trò xong rồi lại bỏ đi, anh theo bản năng giữ cô lại, dù giữa Diệp Lưu Niên và anh rể tương lai Đoan Trang có xảy ra chuyện quái gì cũng không liên quan đến Phó Ý Trạch, nhưng Phó Ý Trạch. . . . . . Chính là không muốn buông tay.

Người vẫn luôn cười trừ như Diệp Lưu Niên lại đột nhiên thay đổi, cô căm tức nhìn Phó Ý Trạch, hận anh nói như vậy về cô với Đoan Trang, cô từng chữ từng câu, dường như là dùng hét mà nói: “Anh cho rằng, bởi vì tôi nghèo khó, thấp kém, tướng mạo thường thường, nhỏ con, thì tôi sẽ không có linh hồn, cũng không có tâm, sẽ đi viết H văn sao? —— Anh nghĩ sai lầm rồi! Linh hồn của tôi cũng giống anh, lòng dạ của tôi cùng với anh hoàn toàn giống nhau. Nếu như Thượng Đế trao cho tôi tài phú tướng mạo đẹp đẽ, tôi sẽ khiến độc giả khó có thể rời đi tôi, kiên quyết không để cho người ta đạo kịch bản rồi lan truyền trên mạng!”

Nói xong, hất tay khỏi sự khống chế của Phó Ý Trạch, cũng không quay đầu lại chạy đi.

Phó Ý Trạch kinh ngạc đứng ở cửa, lúc ấy anh liền kinh hãi, lẩm bẩm nói: “Anh rể tương lai, sao cô ấy giỏi quá zậy, sao có thể nói hay như zậy. . . . . .”

Đoan Trang do dự một giây đồng hồ, quyết định nói cho Phó Ý Trạch sự thật, “Đó không phải là cô ấy nói, là Jane Eyre(*) nói, với lại cô ấy không phải người nghèo.”

(*)Jane Eyre: Nữ chính trong tác phẩm cùng tên của nữ văn sĩ nổi tiếng người Anh – Charlotte Brontë

“. . . . . .” ánh mắt Phó Ý Trạch nheo lại, tiếp tục lẩm bẩm nói: “Sao cô ấy có thể sửa lại hay zậy?”

Trên trán Đoan Trang rớt xuống một giọt mồ hôi lạnh. . . . . . Mà Phó Ý Trạch, đã chạy đuổi theo Diệp Lưu Niên. . . . .

Bình thường lúc bản thân gặp chuyện đáng xấu hổ nhất thì xác suất gặp phải bạn trai cũ là rất cao, Diệp Lưu Niên rất hiểu điều đó, chỉ có điều khi thực sự xảy ra, hiểu liền chuyển hóa thành không biết làm sao, dĩ nhiên, chỉ có thể trách bản thân.

Cùng những thứ kia đem chia tay làm thành nũng nịu nữ sinh không giống nhau, Diệp Lưu Niên hiểu, chuyện đời sao có thể nắm trong lòng bàn tay, vô tình hay cố ý cũng đã chia tay, Đoan Trang sẽ không tha thứ cô, vĩnh viễn sẽ không.

Ô Mai chua, ngựa tre cưỡi hư thúi, không ngừng hư thúi, hóa thành tro còn có thể cho người khác cưỡi chạy. . . . . .Người ta, nghe nói có tiền có thế có trình độ học vấn có dáng người, dĩ nhiên, cô cũng biết Đoan Trang nhất định không vì những thứ đó mà lựa chọn bạn gái hiện tại, nếu không ban đầu cũng không cần phải rời đi cô, nhưng chuyện đã rồi, Diệp Lưu Niên lại quẩn quanh như cũ, có chút khó có thể “siêu thoát”. ( DLN bị ám ảnh bởi quá khứ khi chia tay ĐT, muốn hiểu rõ ràng v sau sẽ rõ ;) )

Cửa thang máy chậm rãi mở ra, bên trong không có một bóng người, Diệp Lưu Niên đi vào, dùng một chút lý trí cuối cùng nhớ lại tầng lầu công ty của Thẩm Vy, sau khi hung hăng nhấn nút 32 liền bắt đầu hít sâu điều chỉnh tâm tình.

“Khụ!” Hậu quả của hít thở sâu là không cẩn thận làm cho khó thở rồi bị sặc, mà thủ phạm chính là kẻ đợi lúc cửa thang máy chuẩn bị đóng lại thì chui vào, Phó Ý Trạch.

Em trai bạn gái hiện tại của bạn trai cũ có lẽ cũng sắp thành em vợ rồi!

Thật lòng mà nói anh ta rất đẹp trai, đẹp trai ngây người, chụp ảnh xong không cần PS (Photoshop) vẫn có thể trực tiếp đặt ở bìa tạp chí Fashion. Trong tình huống này, anh càng đẹp trai, thì càng khiến Diệp Lưu Niên giận hơn nữa, anh ta đẹp như vậy, chị gái của anh ta không biết còn xinh như hoa như ngọc thế nào nữa, cả nhà bọn họ không để cho người ta sống mà, có để cho người ta sống hay không hả. . . . . .

“Anh đi theo tôi làm gì?” Trong thang máy, sau một lúc lâu im lặng, Diệp Lưu Niên cũng mở miệng: “Anh nhàn rỗi quá nên nhàm chán phải không?”

“Ừ, bị cô nhìn ra rồi.” Phó Ý Trạch mỉm cười gật đầu, “Cô thì sao? Cô tới nơi này làm gì?”

“Yên tâm, cũng không phải tìm anh rể tương lai của anh mà tơ tưởng!” Diệp Lưu Niên tiếp tục trợn mắt, “Thật ra, anh không cần đi theo tôi, tôi với anh rể tương lai của anh sớm đã cắt đứt, chị của anh cũng không phải là Kẻ Thứ Ba, cô ấy là căn cứ theo trình tự bình thường mà tiến vào cuộc sống anh rể tương lai của anh, cho nên tôi cũng vậy sẽ không đi bắt mặt cô ấy.”

“Vậy cô đi lầu 32 làm gì?”

“Mắc mớ. . . . . ..gì tới anh” Diệp Lưu Niên cố gắng nhắc nhở mình phải chú ý tư cách, cố nuốt trở về 2 từ “Cái rắm”.

“Đing” một tiếng, thang máy đã tới tầng 32.

[Trường An công tử] Chương 5

Đêm, trong trẻo mà lạnh lùng. Hình ánh trăng phản chiếu trong hồ nước, rất sáng, loan loan Nguyệt Nha, giống như nương tươi cười. A, tại sao Ta lại nhớ tới nương,cái người, thu dưỡng ta.

“Nghĩ cái gì vậy?” thanh âm Lữ Tiểu Bạch ở sau lưng sâu kín nói.

“Oa, đột nhiên xuất hiện zậy, ngươi muốn hù chết ta a!” Ta nổi giận đùng đùng nói.

“Đúng vậy a, là ta không đúng, dọa tới Trường An công tử, tiểu nữ tử ở trong này cho ngài chịu tội .” Lữ Tiểu Bạch cười mỉm nói, làm một cái chân thành tư thế.

“Ngươi tới để làm chi?” Ta tức giận nói.

“Tới xem ngươi một chút thôi.”

“Xem ta để làm chi?”

“Ùm, người ta một ngày không gặp, có điểm nhớ nhung thôi.”

“Ơ, học ai nói mấy câu buồn nôn như vậy?”

“Học ngươi nha, hết thảy bất lương ham mê của ta đều là theo ngươi học !”

“Ta không tin, Ngươi vu khống ta!”

“Vốn lẽ, chính là theo ngươi học !” Lữ Tiểu Bạch thè lưỡi.

“Không để ý tới ngươi .” Bị nàng chọc cho trong lòng một trận rối rắm.

“Làm sao vậy, trước kia không biết là ai giống ruồi bọ cả ngày vây quanh bổn cô nương kêu ong ong, kết quả hiện tại thật vất vả bổn cô nương chủ động rời đi, ngươi từ bỏ?”

“Ai muốn a, mau mau về nhà với nương của ngươi a!”

“Ngươi về với ta.”

“Ta cùng ngươi để làm chi, đó là nương của ngươi, không phải nương của ta!”

“Nếu là nương của ta, đương nhiên cũng là nương của ngươi a!”

“Tại sao?”

“Bởi vì ngươi là tướng công của ta a!”

“Cái gì!” Ta thật sự bị hù dọa, não của Lữ Tiểu Bạch này bị cháy khét?

“Giờ sao, nghĩ muốn chối bỏ a, Ta nói cho ngươi biết, không thể không phụ trách. Nếu ngươi không phụ trách …”

“Không phụ trách thì như thế nào?”

“Ta liền thiến ngươi!”

“Làm sao thiến?” Ta đột nhiên vui vẻ, chọc cho nàng nói tiếp.

“Chính là đem ngươi… A, ngươi cái tên vô lại này!” Lữ Tiểu Bạch kịp phản ứng, giơ nắm tay lên đánh ta.

“Làm gì a, là chính ngươi nói với ta .” Ta lại cười hì hì không hề đứng đắn.

“Vậy ngươi, không còn giận phải không? Trường An, theo ta về nhà đi.”

Ta lại nghĩ tới sự kiện kia, mặt lân vặn vẹo, “Không thèm.”

“Đi thôi ~” Lữ Tiểu Bạch bắt đầu làm nũng.

“Nói không là không!”

“Lý Trường An, ngươi đứng lên cho ta!” Lữ Tiểu Bạch rốt cục phát hỏa .”Ngươi có tư cách gì phát hỏa a?”

“Ta như thế nào không tư cách?” Ta cũng phát hỏa, nổi giận đùng đùng nói.

“Nương nhặt ngươi trở về, một phen nuôi nấng lớn lên, ngươi nhưng nhìn xem ngươi, có điểm nào làm cho nương bớt lo ? Cả ngày không phải gây chuyện chính là sinh sự, làm cho nương vì ngươi lo lắng đề phòng! Chỉ biết đi theo một đám “hồ bằng cẩu hữu” lêu lổng, ngươi có biết mỗi lần ngươi gây rắc rối là nương phải giả lã đi xin lỗi làm cho người ta bỏ qua? Hết ăn lại nằm, gọi ngươi đi mua đồ ngươi cũng có thể mua cả ngày, Không bao giờ thấy ngươi kiếm tiền về, chỉ toàn ném tiền ra cửa thôi, ngươi cho rằng tiền là trên trời rơi xuống a!” Lữ Tiểu Bạch cũng cực kỳ tức giận, buổi nói chuyện giống như bão táp, đem ta lâm vào thông thấu.

Cẩn thận ngẫm lại lời của nàng,mỗi câu ta đều chú ý, ta quả thật không có gì hay oán giận . Nương nhặt ta về, đúng là nhặt được cho mình một cái đại phiền toái. Không khỏi nhớ tới đủ mặt tốt của nương, nương dặn dò, nương lải nhải, nương nghiêm khắc, nương dịu dàng…

“Trường An, theo ta về nhà đi.” Lữ Tiểu Bạch đi tới, nhẹ nhàng mà kéo tay ta lại.

“Ta, Ta không còn mặt mũi trở về.” thanh âm của ta giống như muỗi lầm bầm.

“Lo gì, ngươi sớm đều luyện thành đứa quậy phá!” vẻ mặt Lữ Tiểu Bạch bất cần.

“A, Lữ Tiểu Bạch, nói chuyệndễ nghe chút có được không!”

“Như thế nào, ngại khó nghe ngươi tìm người khác đi a!” Lữ Tiểu Bạch lại cùng ta cãi nhau .

“Hừ, bản công tử đông người theo đuổi, còn sợ tìm không thấy người? Ngày mai ta phải đi Hồng Mãn Lâu tìm…”

“Ngươi dám?” Lữ Tiểu Bạch thân thủ vỗ vỗ bội kiếm ở thắt lưng. Ta lại không tiếng động nào.

“Theo ta về nhà đi, chạy nhanh, còn chậm chạp, cẩn thận ta “làm” ngươi!” Hừ, nha đầu kia học thông minh, biết đem thiến sửa thành “làm”.

Đều nói nữ nhân là hồng nhan kẻ gây tai hoạ, thật sự là một chút không giả. Kỳ thật nương là thật tâm yêu di nương Tĩnh Tâm, chính vì ngại rằng các nàng là thân tỷ muội nên mới không thể không gả cho người khác. Di nương hiểu không ra chân tình của nương, đối với nương từ yêu hóa thành phẫn nộ, mang Tiểu Bạch đi. Bất quá hiện tại thì tốt rồi, các nàng đã muốn tiêu tan hiềm khích lúc trước, hai người hòa hợp như một.

Về phần ta cùng Tiểu Bạch, vẫn như trước, vẫn cãi nhau ầm ĩ như cũ không hề yên tĩnh. Bất quá, lặng lẽ lộ ra một chút, mỗi lần không cẩn thận để cho Tiểu Bạch du ngoạn “Bí mật hoa viên” của ta, nàng liền yêu luôn phiến cõi yên vui này, vu là hoa viên của ta, vĩnh thà bằng ngày …

[Trường An công tử] Chương 4

Lữ Tiểu Bạch ở nhà của ta hơn nửa tháng, rốt cục đề xuất cáo từ. Vậy mà nương lại giữ nàng ở lại hết một tháng, nói cái gì nữ nhân sanh non đối với thân thể là thương tổn lớn nhất, cái gì lần đầu tiên sanh non về sau phải cẩn thận rồi đủ loại linh tinh trong lời nói, ta ở bên cạnh nhàm chán gãi ngứa, hừ, ta thấy nàng ta thân thể dũng mãnh ba ngày liền tĩnh dưỡng tốt lắm, làm gì cần tới một tháng. Lữ Tiểu Bạch bất quá ta cảm thán lão nương nhiệt tình, miễn cưỡng mới giữ lại.

“Trường An a, lại đây, nương với ngươi thương lượng chuyện này chút.” Nương thần bí nói.

“Chuyện gì a?” Vểnh tai lên rồi lại hếch mũi a.

“Ngươi nha đầu kia sao lại lỗ mãng như vậy a, bỏ tay xuống a!” Nương một phen nhéo cái lổ tai của ta.

“Ôi, nhẹ thôi nhẹ thôi, con bỏ thì được rồi.” Ta cực không tình nguyện buông tay.

“Trường An a, nương cảm thấy Lữ cô nương kia nhân phẩm thật không tệ.”

“Nương, con mắt nào của người cảm thấy nàng không tệ?”

“Đứa nhỏ này, nói thế sao được, nương dùng hai con mắt, con làm sao vậy?”

“Được, cho dù nàng không tệ đi, vậy thì sao?”

“Nương nghĩ muốn, nhận nàng làm con gái.”

“Gì? Nhận nàng làm con gái? Có một đứa con gái còn chưa đủ a?” Ta kinh ngạc đến không thể tin được lổ tai của mình.

“Con? Con là con trai của ta a.”

“Aiiii, ai nói con là con trai của nương, con mới là con gái của nương, từ trong bụng nương đi ra con gái chính hiệu trăm phần trăm!”

“Aiiii, người khác đều nghĩ con là con trai, trừ ta với con ra, còn có ai biết con là một cô nương?”

“Kia, kia cũng phải, bất quá, nương, đang êm đẹp vì sao đột nhiên phải nhận nàng làm con gái?”

“Hủm? Aiii, Ta, cái kia, con, các con không phải gạo nấu thành cơm rồi sao, nương làm như vậy là thay con đối với Lữ cô nương phụ trách!”

“Cái gì! Nương, nương bị sốt hay sao? Người ta cũng chưa bắt con phụ trách, nương phụ trách cái cái gì a? Hơn nữa, nàng cũng mới sanh non…”

“Được rồi, con cho là ta mù chắc, con làm như nương không biết, nàng ta căn bản là không sanh non, là con đoạt đi đêm đầu tiên của người ta!”

“A? Nương, làm sao mà người biết được?”

“Hừ, dám lừa nương, con a, còn non lắm!”

“Nương, con đây là vì cứu người…”

“Nương biết a, cho nên nương phải giúp ngươi giữ Lữ cô nương lại.”

“Chính là nương a, hai chúng con đều là nữ tử, làm sao…”

“Nuôi dưỡng con hai mươi năm, còn không biết con sao? ! Đời này con có thể ngoan ngoãn lập gia đình cho ta thì quỷ tin a ! Giả nam nhân đều giả giống .”

“Hắc hắc, nương, Trường An không lấy chồng, Trường An cả đời ở cùng nương!”

“Thôi đi, nương nửa thân mình đều xuống mồ, còn có thể cùng con vài năm? Nương sợ là sợ con ở trên trần gian tịch mịch, cho nên giúp con tìm vợ!”

“Nương…” Trong lòng ta đột nhiên một trận quay cuồng, thanh âm nhịn không được có chút nghẹn ngào, nương, người nghĩ thật chu toàn cho con.

“Bốp, ” nương hung hăng vỗ sau lưng ta, “Đừng có khóc sướt mướt với ta, lớn như vậy rồi, còn ra thể thống gì nữa!”

“Nương, người xuống tay nặng quá a!”

“Tranh thủ a, nương với con nghiêm chỉnh nói.”

“Con nghe đây.”

“Vậy rốt cuộc là đồng ý hay là không đồng ý a?”

“Con, con nhưng thật ra không vấn đề gì, liền xem phía Lữ Tiểu Bạch kia…”

“Yên tâm, nương đã nói với nàng. Nương trước nhận nàng làm nghĩa nữ, chờ hai con ở chung rồi dần dần bồi dưỡng tình cảm, lúc sau làm cho nàng trở thành vợ của Lý gia ta chính là chuyện thuận lý thành chương. Về sau nếu hai con tịch mịch, phải bão dưỡng thêm một hài tử a.” Nhìn nương khi nói chuyện nhìn vào mắt của ta, đột nhiên phát hiện, hóa ra ánh mắt luôn luôn vẩn đục của nương lại trong suốt như thế.

“Đứa ngốc, nhìn cái gì, nói đi a.” Nương thân thủ lại vỗ nhẹ đầu của ta.

“Ai nha, đã biết đã biết, liền theo ý nương mà lo liệu.” Ta bất cần nghiêng đầu đi, trong mắt cũng là nhiệt nóng một phen.

Từ nay về sau, nương nhận Lữ Tiểu Bạch làm nghĩa nữ. Mỗi khi Lữ Tiểu Bạch đề xuất phải đi, nương luôn lấy các loại lý do giữ nàng lại. Ngày ngày ta cùng Lữ Tiểu Bạch đấu võ mồm tranh cãi ầm ĩ lại tiếp tục , tuy rằng mỗi ngày như vậy làm cho ta hao tổn tinh thần hao tổn sức khỏe, nhưng ta lại cãi không biết mệt.

Một ngày nọ, ta mới mua đồ trở về, phát hiện trong nhà có một người đến. Nương cùng Lữ Tiểu Bạch thần sắc đều là lạ.

“Trường An a, đây là sư phụ của Tiểu Bạch, coi như là dì của ngươi , lại đây chào hỏi.”

“Hừ, không cần ! Tiểu Bạch, chúng ta đi!”

“Aiii, cái người này nói chuyện như thế nào như vậy a? Chúng ta chọc giận ngươi sao?” Hành động của bà ta chọc giận ta, nương ôn tồn theo sát bà ta nói chuyện, bà ta thế nhưng lại vô lễ như vậy.

“Hừ, đối với người như thế, ta không cần lễ phép.”

“Bà yêu quái, đại gia cho bà rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt a!”

“Ngươi, ngươi nói cái gì? Thế nhưng dám gọi ta là ta là bà yêu quái? ! Thật là một xú tiểu tử không biết trời cao đất rộng! Xem ra không giáo huấn ngươi một chút là không được!”

“Hừ, sợ bà sao, trên mặt một chút hơi nước đều không có, không biết bao nhiêu nếp nhăn. Trước kia ta vẫn nghĩ chỉ có mẹ ta là cây hoa cúc già, hiện tại xem ra bà mới hoàn toàn xứng đáng là cây hoa cúc già!”

“Đứa Xú tiểu tử này!”

“Đứa Xú tiểu tử này!” Nương cùng bà yêu quái kia đồng thời hướng ta quát.

Không xong, tình thế cấp bách, bao nhiêu lời trong lòng nói ra tuốt luốt. Ta xấu hổ hướng nương nhếch miệng, “Nương a, người là hoa cúc mùa thu, còn rất tươi tốt! Bà ta, là mùa đông đem ra phơi nắng!”

“Xem kiếm!”

“Nha, Trường An cẩn thận!” Một bên Lữ Tiểu Bạch đột nhiên hô lên.

“Hừ, ” Ta thong dong rút ra bội kiếm bên hông, nào võ công của bà yêu quái kia ; ại thập phần cao siêu, căn bản ta chưa kịp rút ra bảo kiếm, kiếm của bà ta đã đâm trúng ngực của ta.

“Trường An!” Nương thất thanh hô.

Ta gắt gao nhắm mắt lại, chờ một khắc kiếm đâm vào kia.

A? Như thế nào vẫn chưa đâm trúng? Ta trộm mở một con mắt, thế nhưng phát hiện, Lữ Tiểu Bạch chắn trước người ta!

“A? Tiểu Bạch, ngươi, ngươi hà tất phải làm vậy?” Ta nửa đau lòng nửa nén giận, nhìn áo trắng của nàng bị máu nhiễm hồng.

“Tiểu Bạch, ngươi đây là vì sao?” bà yêu quái cũng thập phần kinh ngạc, bà ta không thể ngờ được ái đồ của mình thế nhưng sẽ vì ta mà chắn một kiếm này.

“Sư, sư phụ, Tiểu Bạch… Đã là người của nàng …”

“Cái gì?” Thân mình bà yêu quái rõ ràng chấn động, lui lại phía sau mấy bước.

“Này, điều này sao có thể, ngươi, các ngươi không thể!”

“Sư phụ, muốn trách thì trách đồ nhi đi, đồ nhi nhất thời sơ sẩy bị mấy tên lưu manh hạ xuân dược, nhờ, nhờ có nàng, đồ nhi mới may mắn thoát khỏi…”

“Chết tiệt! Lý Trường An là con của Lý Tĩnh Lan ! Các ngươi là thân tỷ muội a!” ( chị em ruột)

“A!”

“A!”

Trong lúc nhất thời, ta cùng Lữ Tiểu Bạch đều ngây ngẩn cả người.

“Nương, đây là… ?” Lữ Tiểu Bạch cũng là con gái của nương? Con gái ruột? Chúng ta, chúng ta là thân tỷ muội?

Chỉ thấy nương gật gật đầu, nói “Trước kia ta cũng không biết, cho đến khi thấy sư phụ của Tiểu Bạch, ta mới biết được, Tiểu Bạch đúng là con gái ruột của ta.”

Cái gì! Ta thế nhưng, thế nhưng thích thượng thân tỷ tỷ của mình? Hơn nữa, ta còn cùng nàng… A, này rốt cuộc là chuyện gì xảy ra!

Nương lại chậm rãi mở miệng nói, ” Sư phụ của Tiểu Bạch, cũng chính là Lý Tĩnh Tâm là thân sinh muội muội (em gái ruột) của ta.”

Thân sinh muội muội? Trong lòng ta lại cả kinh, ngẩng đầu phát hiện Lữ Tiểu Bạch cũng đang nhìn ta, thân muội muội của ta… Tâm không thể chịu nổi áp lực đau lên, nàng, nàng tại sao có thể là thân muội muội của ta đâu?

“Sự tình, còn phải nói đến hơn hai mươi năm trước. Ta, Tĩnh Tâm cùng Lữ đại ca ba người từ nhỏ cùng nhau lớn lên, tất cả mọi người đều cho rằng ta cùng Lữ đại ca là một đôi trời đất tạo nên, chính là, chỉ có Tĩnh Tâm không nghĩ như vậy. Bởi vì…” ngữ khí Nương có chút chần chờ, nàng nhìn thoáng qua Lý Tĩnh Tâm, Lý Tĩnh Tâm lại chẳng thèm nhìn đến để ý của bà.Cái bà yêu quái này, hừ!

“Bởi vì Tĩnh Tâm, nàng yêu ta.” Nương bình tĩnh nói. Ta lại cảm thấy da đầu run lên, nàng yêu nương của ta? Nàng là thân muội muội của nương a! Này, này rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Đầu tiên là mẹ ôi thân muội muội yêu thượng bà, hiện tại lại là ta đã yêu thân muội muội của ta? Ông trời a, ngài đang đùa ta sao?

“Tĩnh Tâm cực lực cản trở ta cùng Lữ đại ca, nhưng người nhiều như vậy như thế nào sẽ tùy ý một tiểu nha đầu hồ nháo, cuối cùng ta cùng Lữ đại ca vẫn thuận lợi kết thành vợ chồng. Tĩnh Tâm thương tâm muốn chết, không lâu liền bỏ nhà đi, mà Lữ đại ca lại vì bệnh lao mà sớm đi. Ngay ngày hạ táng Lữ đại ca, Tĩnh Tâm đã trở lại, nàng thay đổi, trở nên lãnh khốc vô tình. Nàng chém bị thương vài người lúc trước cực lực cản trở nàng, còn mang Tiểu Bạch đi, mang đi, con gái của ta.” Nương quay đầu nhìn lữ Tiểu Bạch, ánh mắt dịu dàng lạ thường. Thậm chí là một loại vẻ mặt ta cũng chưa từng thấy qua.

“Nương, ” Lữ Tiểu Bạch nhịn không được khóc đi ra, nhào vào trong lòng nương.

“Con ngoan, đừng khóc, a.” Nương vỗ nhẹ Lữ Tiểu Bạch, một chút một chút, trong mắt đổ xuống vô tận từ ái.

“Hừ, chuyện xưa nói xong, người cũng nên tan đi.” Bà yêu quái lạnh như băng nói, “Tiểu Bạch, con muốn theo ta, hay là ở đây, với thân đệ đệ của con, hả?”

“Tĩnh Tâm, muội sai lầm rồi.” Nương gằn từng tiếng nói, “Trường An là một đứa con gái.”

“A? Nữ ư? Vậy các nàng còn…” miệng bà yêu quái kinh ngạc thiếu chút nữa rụng xuống đất. Bà ta dùng sức lay vai của Lữ Tiểu Bạch. Lữ Tiểu Bạch hé ra mặt xấu hổ đến đỏ bừng, thế nhưng vẫn gật đầu.

“Trời ạ, này rốt cuộc tạo ra nghiệt yêu gì! Tỷ tỷ, chúng nó thật không hỗ là con gái của ngươi a!” Lúc bà yêu quái nói lời này mang theo một tia vui sướng khi người gặp họa.

“Ta nói còn chưa nói xong, ” nương chậm rãi nói, “Trường An, không phải con gái của ta.”

A? Lúc này đến lượt ta ngây ngẩn cả người, Ta không phải con gái của nương?

“Trường An, nương không thể không nói, kỳ thật, con là do nương nhặt được…” Ánh mắt nương có chút chói mắt, tựa hồ mang theo áy náy.

Ta là, ta là đứa nhỏ nhặt được? Không, không có khả năng, nương tuy rằng thích đánh ta thích mắng ta, nhưng ta biết, nương kỳ thật là thực yêu ta, ta làm sao có thể là nương nhặt được đâu?

“Trường An, là thật, con…”

“Đừng nói nữa! Con không muốn nghe!” Ta rống to lên, dùng tay che lổ tai lại hướng ra khỏi nhà.

“Trường An…” thanh âm của nương càng ngày càng nhỏ.

[Trường An công tử] Chương 3

Đến tột cùng Lữ Tiểu Bạch lúc ấy là như thế nào trúng xuân dược, Ta vẫn không hỏi nàng. Ta cảm thấy được, nếu nàng muốn nói, nàng tự nhiên sẽ nói cho ta biết; nếu nàng không muốn, ta đây như thế nào bức nàng, nàng cũng sẽ không nói. Bất quá là muốn cảm thán một chút, hiện tại mặc dù là đại Đường thịnh thế, nhân dân an cư lạc nghiệp, nhưng trong xã hội vẫn còn có không ít côn đồ vô lại muốn tìm cách chiếm tiện nghi các cô nương. Nhìn xem, vẫn là Ta Lý Trường An có dự kiến trước, liền giả dạng làm nam tử, tựu ít đi này đó phiền não rồi, nhưng lại có thể tự do xuất nhập này xóm làng chơi!

“Aiiii, Trường An công tử, gần đây ngươi đều ở đâu, như thế nào mà lão không thấy bóng dáng?” Ta đang cúi đầu suy nghĩ, bỗng nhiên nghe thấy giọng Trương Đản Đản.

“Chính là tiểu tử ngươi!” Ta một phen nắm cổ áo hắn, “Ngươi đúng là Xú tiểu tử, lừa ta một chầu rượu, ta còn không đánh ngươi sao!”

“Ai nha, chuyện nhỏ, huynh đệ ta hôm nay thắng vài ván, đi, mời ngươi chầu rượu đi!”

“Ai, ta, ta còn có việc a!”

“Còn việc gì, đi thôi!” Trương Đản Đản không khỏi phân minh, một tay nắm ta lôi đi .

“Nha ~ Trường An công tử a, ngài đã lâu không đến, có phải đã quên Như Yên hay không a?” Hồng Mãn Lâu Như Yên nhích lại gần.

Ai, Ta sợ nhất là gặp nàng . Lần trước vừa lúc gặp được nàng bị một tên hắc đại hán vừa thối vừa xấu dây dưa, ta sử dụng kiếm thuần thục giải quyết hắn, từ đó về sau, Như Yên liền bám ta không rời . Nàng sẽ không thật sự cho rằng ta đối với nàng có ý tứ đi! Nếu sớm biết, nếu sớm biết đã để cho Trương Đản Đản ra tay, ta âm thầm giúp thì tốt rồi.

“Như, Như Yên” Ta vội vàng thu lại nét mặt, loại bỏ vẻ mặt nhăn nhó cố gắng nặn ra một cái tươi cười.

“A, Trường An huynh, ngươi cùng Như Yên trong phòng chậm rãi nói chuyện, huynh đệ ta đi tìm Tiểu Thúy a!”

“Aiii, này,Trương đản đản, ngươi đừng chạy…”

“Trường An ~” thanh âm của Như Yên thiếu chút nữa đem xương cốt của ta đều nung chảy.

“Như, Như Yên,Ta, chúng ta trước, uống, uống rượu đi.” Ta đối với nàng lắp bắp nói, muốn dùng rượu chuốc say nàng, lúc sau, ngà ngà say, là ta có thể thoát thân rồi ! (thật ngây thơ, người ta làm kỹ nữ mà đòi chuốc rượu ==”)

“Tốt, Trường An, chúng ta vào trong chậm rãi uống.”

“Ờ,ở ở trong này uống, không khí thật tốt, liền, liền ở trong này uống, Ta, Ta uống trước vi kính!” Ta vội vàng bưng lên một chén rượu nuốt xuống.

“Hi, Trường An công tử không cần vội vã như vậy, xem khuôn mặt nhỏ nhắn uống đã đỏ bừng. Nếu một hồi say, còn như thế nào bồi người ta a ~” nương của ta a, thanh âm này của Như Yên như thế nào so với kiếm của Lữ Tiểu Bạch còn lợi hại! Phi phi, thật là xui, như thế nào cố tình nhớ tới nàng! Bất quá, Ta lại thật sự hy vọng lúc này có thể xuất hiện kiếm của Lữ Tiểu Bạch, bởi vì ta tình nguyện bị đâm thành tổ ong vò vẽ, cũng không nguyện cùng Như Yên…

“Trường An, ngài uống chậm chút ~” Như Yên ngoài miệng là nói như vậy, đối với ta như thế nào cảm thấy được rượu đưa tới càng ngày càng nhiều? Vì không cho Như Yên tới gần ta, ta chỉ có liều mạng uống rượu, uống uống, đã cảm thấy trời đất quay cuồng .

“A, Như Yên, như thế nào có hai người a?” Ta chỉ vào Như Yên nói.

“Trường An, ngài uống say rồi ~” Như Yên cười hì hì.

“Vì cớ gì, nói bậy! Ta, Ta không có say, còn thật thanh tỉnh!”

“Hảo hảo hảo, ngài thật sự thanh tỉnh, đi, làm cho Như Yên bồi Trường An vào phòng chậm rãi uống…” Nói xong, Như Yên đã đỡ Lý Trường An vào phòng.

Như Yên lẳng lặng nhìn Trường An ngủ say, nhịn không được nhất mạt hai má nổi lên đỏ ửng. Trường An, ngài cũng biết Như Yên đối với ngài…

“Lý Trường An! Ngươi đi ra cho ta!” Nói xong, cánh cửa liền bị một cước đá văng.

“Ai da, ngươi là ai a, sao lại xông loạn…”

“Tránh ra!” Hóa ra là Lữ Tiểu Bạch, nàng một phen đẩy Như Yên ra, lập tức đi tới bên giường, chỉ thấy Lý Trường An một thân mùi rượu, đang nằm ở trên giường ngáy ngủ.

“Chết tiệt, ngươi đứng lên cho ta!” Nói xong, Lữ Tiểu Bạch bưng một chậu nước lạnh liền hướng lý Trường An tạt xuống!

“Oaa, sao, sao lại thế này?” Đang ngủ say Lý Trường An đột nhiên bừng tỉnh, nhìn đến Lữ Tiểu Bạch, nàng sửng sốt một chút, “Aiii, sao ngươi lại lại ở đây…”

“Trường An”

“A? Như Yên? Nơi này là?”

“Hừ, ngươi cuối cùng cũng tỉnh, mau cùng ta về nhà đi!” Lữ Tiểu Bạch nói xong lại nhéo lỗ tai Lý Trường An.

“Ôi, nhẹ thôi, nhẹ thôi!”

“Đứng lại! Ngươi là ai? Nói đến là đến, nói đi là đi, ngươi xem Hồng Mãn Lâu là nơi nào ?” Như Yên quắc mắt nhìn trừng trừng, trừng Lữ Tiểu Bạch. Lý Trường An núp ở sau lưng sợ tới mức không dám mở miệng.

“Ta tới bắt phu quân về nhà, còn muốn lý do gì?” Lữ Tiểu Bạch mặt không đổi sắc tâm không khiêu, nói cứ như thật. Lý Trường An nghe xong lời này lắp bắp kinh hãi, nhìn Lữ Tiểu Bạch ngẩn người.

“A, Trường An, ngài, ngài đã thành thân ?” khuôn mặt thanh tú của Như Yên lập tức hoa dung thất sắc.

“A? Không, không có, không phải, nàng, Ta…” Lý Trường An cả kinh vội vàng giải thích.

“Chính là , cho tới bây giờ chưa nghe nói qua Trường An đã thành thân, ta xem ra là ngươi đơn phương tình nguyện, còn chưa có xuất giá đi?” Như Yên lại đúng lý hợp tình.

“A cái gì a, ngươi nghĩ gì a?” Lữ Tiểu Bạch lại nhéo lổ tai Lý Trường An một cái nói, “Mẹ chồng ta đều gặp qua, hiện tại ta đang ở trong nhà Trường An! Bất quá xuất giá có là gì, chúng ta đều gạo nấu thành cơm !”

“A, ngươi nói bậy!”

“A, ngươi nói bậy!”

Lý Trường An cùng Như Yên trăm miệng một lời, quát.

Mặt Lữ Tiểu Bạch lập tức đen dần, nàng ghé lại gần tai Lý Trường An hung hăng nói, “Ta đây là đang giúp ngươi! Chẳng lẽ ngươi không muốn thoát khỏi nàng sao?” Lý Trường An nghe xong, ngẩng đầu đối diện ánh mắt hoài nghi của Như Yên. Nàng quyết nhẫn tâm, rốt cục gật đầu, chấp nhận lời nói của Lữ Tiểu Bạch.

“Lý Trường An! Thật không nghĩ tới, ngươi, ngươi cư nhiên là người như thế!” Ánh mắt Như Yên tuyệt vọng mà tê tâm liệt phế, nàng xoay người tông cửa xông ra.

“Như Yên, Ta…” Lý Trường An cảm thấy thật sâu áy náy, chính là lại không biết nên làm thế nào cho phải.

“Xong rồi, về nhà đi.” Lữ Tiểu Bạch phủi phủi tay, túm Lý Trường An đi rồi.

“Sao ngươi lại ở nơi này a?” Ta nhìn Lữ Tiểu Bạch, thần tình nghi vấn.

“Ta còn muốn biết ngươi sao lại ở nơi này! Rõ ràng là đi mua đồ, thế nhưng lại đi Hồng Mãn Lâu, nếu ta không đi tìm ngươi, còn không biết chừng chút nữa có thể xảy ra chuyện gì.”

Ta ngượng ngùng nói, “Cái kia, là Trương Đản Đản kéo ta đi vào, bằng không ta ưu tú như thế, là thanh niên tốt a, như thế nào sẽ đi đến nơi này?”

“Xì, lúc này giả trang thật ngây thơ, không đi qua thì làm sao Như Yên lại đối với ngươi quen thuộc như vậy a, xem ra người ta là thật lòng thích ngươi, kết quả bị ngươi làm tổn thương đến hồn phi phách tán, thật sự là đáng thương a ~” Lữ Tiểu Bạch lại bày ra bộ mặt từ bi bộ dáng mèo khóc chuột.

“Này, ngươi đừng làm người ta hiểu lầm ! Lý Trường An ta đi đắc chính, làm đắc đoan, không sợ ngươi vu oan giá họa!”

“Vậy ngươi nói, Như Yên kia rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”

“Là bởi vì lần trước ta đi ngang qua Hồng Mãn Lâu, nàng bị một tên vô lại dây dưa, Ta giúp nàng giải vây… Aiiii, ngươi hỏi rõ ràng như vậy để làm chi?”

“Sao, như thế nào, không được a?” Lữ Tiểu Bạch có chút nói lắp. Ha, Ta vui vẻ, trong lòng Lữ Tiểu Bạch nhất định có quỷ, nói chuyện cũng lắp bắp.

“Như thế nào, hay là ngươi thật sự cho rằng mình là vợ của Lý gia?” Ta vuốt càm,  cười như không cười nhìn chằm chằm ánh mắt của nàng.

“Bộ dáng sắc lang, bốp!”

“Ôi, ngươi đánh thật a!” Ta vuốt má trái nóng rát.

“Không cùng ngươi dây dưa nữa, nhanh đi nấu cơm!”

“Sao lại sai ta…”

“Ngươi nói cái gì?” Lữ Tiểu Bạch tà trừng mắt.

“Ta là nói, ngươi muốn ăn cái gì a, hôm nay đổi khẩu vị thanh đạm được không?” …

Thật không khí phách, Lý Trường An —_—|||

[Trường An công tử] Chương 2

Thời gian một nén nhang qua đi, Ta cùng nàng đều hồng hộc thở hổn hển.

“Thế nào ?” Lữ Tiểu Bạch rụt rè thật cẩn thận hỏi.

“Hả? À, cả vườn, cả vườn xuân sắc giam giữ không được a!” một câu này của ta, thực có thể là câu cuối cùng của Lý Trường An ở trên đời này a, lúc sau, Ta thiếu chút nữa bị Lữ Tiểu Bạch vung kiếm đâm thành tổ ong vò vẽ…

Lữ Tiểu Bạch giết ta là vui sướng, còn ta là sợ tới mức chạy trối chết. Sau chiêu thứ bảy bảy bốn mươi chín, lại đột nhiên “ạch” một tiếng liền ngã xuống mặt đất . Ta ở một bên, tới gần cũng không được, không tới gần cũng không được, chỉ có thật cẩn thận hỏi, “Tiểu, tiểu Bạch cô nương, ngươi, ngươi làm sao vậy?” Trên mặt nàng ửng hồng còn chưa lui, hai mắt sung huyết trừng ta, sợ tới mức tiểu tâm của ta đều nhảy dựng.

“Ưm ” ngực nàng chấn động, lại phun ra một ngụm máu tươi.

“A, tiểu Bạch cô nương, ngươi, ngươi sao vẫn còn hộc máu? Không được rồi, chẳng lẽ vừa rồi không giải sạch sẽ? Nếu không thì…” Ta hướng Quan Thế Âm Bồ Tát thề, khi nói lời này là thập phần thành khẩn, trăm phần chân thành. Kết quả Lữ Tiểu Bạch thế nhưng trực tiếp đem kiếm cầm trong tay đâm về phía ta!

“Má ơi ~” ta sợ tới mức vội vã nâng mông né qua đi.

“Không được nói lung tung, cẩn thận ta thiến ngươi!”

“Đúng vậy! Ai, bất quá, ngươi phải làm sao thiến được ta a? Ta cũng không phải…” Nói còn chưa nói xong, Lữ Tiểu Bạch lại dùng ánh mắt giết người trừng ta, ta vội vàng thu lời lại, trong lòng âm thầm cân nhắc, gay rồi, chẳng lẽ phải phế ngón tay ta? Sau này ta làm thế nào ăn cơm mặc quần áo chăm sóc mẹ ta!

“Lại đây đỡ ta đứng lên.”

“Ờ.”

“Bổn cô nương hiện tại cần tĩnh dưỡng, ngươi có nơi nào yên tĩnh không?”

“Nơi yên tĩnh? Nhà của ta a!”

“Được, vậy đi nhà ngươi.”

“Ờ! Hả? Đi, đi nhà của ta?”

“Như thế nào, có ý kiến?” Hai mắt nàng trừng, ta sợ tới mức chân mềm nhũn.

“Không, không, Trường, Trường An cầu còn không được!”

“Hừ, ngươi đừng hòng có ý đồ xấu xa gì!”

Cứ như vậy, Ta dìu Lữ Tiểu Bạch trở về nhà của ta.

“Nương ~ ôi ——!”

“Ngươi cái đứa nghịch ngợm này lại chạy đi đâu chơi, có mang nước tương về không?” Nương nhéo lổ tai của ta quát.

“Nương ~” Ta ủy khuất kêu lên, thật là, ta đã lớn như vậy, nương cũng nên ở trước mặt tiểu Bạch cô nương chừa cho ta chút mặt mũi chứ.

“Ơ, vị cô nương này là?” Nương rốt cục chú ý tới Lữ Tiểu Bạch bên cạnh ta.

“Tại hạ Lữ Tiểu Bạch, kính chào Lý đại nương.” Hừ, Lữ Tiểu Bạch này ở trước mặt mẹ ta thế nhưng rất biết “giả dạng ngoan hiền”.

“Ai nha, cô nương thật xinh đẹp” mặt mẹ ta cười thành một đóa hoa cúc, hừ, còn ngại nếp nhăn không đủ nhiều a!

“Nương, Lữ cô nương hiện tại thân thể yếu ớt, phải ở nhờ chúng ta vài ngày.”

“Thân mình yếu ớt? Sao lại thế này a? Ngươi này thối tha… Tiểu tử, có phải ngươi lại gây rắc rối gì hay không?” Ta dựa vào, này là đạo lí gì, cái gì cũng đều đổ cho ta? Được, Ta liền cho các ngừơi không thể vu khống ta!

“Không phải, là Lữ cô nương vừa mới… Vừa mới sanh non !”

“A!”

“A!”

Hai người đồng thời phát ra một tiếng thét kinh hãi. Nương kinh ngạc nhìn Lữ Tiểu Bạch, mà trên mặt Lữ Tiểu Bạch nháy mắt từ tái nhợt biến thành đỏ bừng, lại từ đỏ bừng biến thành xanh mét, tiếp theo nàng liền rút kiếm ra, hướng Ta đâm tới.

“Ai, ai, Lữ cô nương, ngươi, ngươi phải chú ý thân mình a, đừng múa đao lộng thương, Trường An nhà chúng ta nói chuyện vẫn luôn thẳng thừng ngươi đừng để trong lòng a. Đại nương ta là người từng trải, ngươi không cần thẹn thùng, thân thể nữ nhân phải tự mình quan tâm a!”

“Không phải, Lý đại nương, ta, ta…” Mồm miệng lanh lợi như Lữ Tiểu Bạch đột nhiên trong lúc đó trở nên lắp bắp, tay huơ kiếm cũng ngừng tại trong không trung, thả cũng không xong không thả cũng không xong.

Ha ha, Ta ở một bên cười thầm, hừ, cho ngươi còn dám ăn hiếp ta!

“Tốt lắm tốt lắm, đại nương hiểu mà, đến đến, mau vào phòng nằm. Trường An a, ngươi chạy nhanh mua nước tương đi, sẵn tiện mua thêm con gà, cho Lữ cô nương bồi bổ thân thể!”

Ta nói ba tháng ngẫu nhiên làm gà cho ta nhấm nháp nương đều luyến tiếc, kết quả thế nhưng liền vì một Lữ Tiểu Bạch, nương phải làm gà? !

Mua đồ vật này nọ trở về, ta đẩy cửa vào nhà, “Nương, nước tương cùng gà đều mua rồi… Aiii? Nương, sao người lại khóc? A, Lữ Tiểu Bạch, sao ngươi cũng khóc?” Nhìn bốn mắt nước mắt lưng tròng, ta có chút mơ màng.

“Aiii, Trường An a, Tiểu Bạch là một hài tử đáng thương, ngươi về sau phải hảo hảo đối với nàng a!” Nương một phen nước mũi một phen rơi lệ nói.

“Hả? Sao nàng lại liên quan tới con a?” Ta đầy bụng nghi ngờ.

“Đứa nhỏ hỗn trướng này, sao lại nói thế,chuyện tốt mình làm còn không chịu thừa nhận!”

“Hả? Con, Con đã làm cái gì?” Ta có chút chột dạ.

“Đứa nhỏ đáng chết này, có phải muốn nương chấp hành gia pháp hay không a! Chạy nhanh, hảo hảo hầu hạ Tiểu Bạch!”

“Aiiii, nương…” Nương trừng mắt nhìn ta liếc mắt một cái, ta sợ tới mức chạy nhanh đem câu kế tiếp nuốt đi vào.

“Nương đi làm gà, ngươi trước bồi bồi Tiểu Bạch!”

“Dạ!”

Nương đi ra ngoài, ta cùng lữ Tiểu Bạch hai mặt nhìn nhau, có chút không biết làm sao. Vẫn là nàng mở miệng trước, “Lý Trường An, Ta thực hâm mộ ngươi, có một người mẹ như vậy.”

“Hâm mộ ta? Không phải đâu đại tỷ, phiền muốn chết, ở đó mà hâm mộ.”

“Ngươi đang ở trong phúc mà không biết mình có phúc!” Lữ Tiểu Bạch cho ta một cái xem thường.

“Này, rốt cuộc ngươi đã nói gì với mẹ ta vậy? Sao bà lại bắt ta đối với ngươi phụ trách a?”

“Đều nói, chuyện mà ngươi làm là chuyện tốt.” Lữ Tiểu Bạch tà tà cười.

Lưng ta đều chảy mồ hôi, “Ngươi, ngươi sẽ không đem chúng ta kia, cái kia chuyện nói đi?”

“Đã nói.”

Sấm sét giữa trời mây! “Ngươi, ngươi sao cái gì cũng dám nói a!”

“Ngươi cũng nói ta sanh non, ta còn có cái gì không dám nói?”

“Ax, đúng, nhưng là ngươi cũng không nên, ai, cái này làm sao bây giờ, mẹ ta cũng bị ta tức chết rồi! Hai nữ nhân…”

“Cũng không cần bi quan như vậy. Ta nói ta từ nhỏ chính là cô nhi, một người lưu lạc, đói rét tự lo. Rốt cục gặp được một nam tử tự nhận có thể phó thác cả đời, kết quả hắn lại phụ ta, làm cho ta mang thai đứa nhỏ sau đó lại vứt bỏ ta. Lúc sau gặp ngươi, sau đó ta lại khờ dại nghĩ đến có thể cùng ngươi tự định chung thân, không nghĩ tới, ngươi là… Sau đó ta muốn đi tìm cái chết, bị ngươi đúng lúc ngăn cản, nhưng là đứa nhỏ lại không còn. Này, Lý đại nương nghe xong, liền bảo ngươi phải hảo hảo chiếu cố ta !”

“Ta không tin, ngươi thật sự là miệng đầy lời nói dối!” Ta giận đến nỗi bốc khói.

“Để làm chi, rõ ràng là ngươi chiếm tiện nghi, thế nào, hiện tại nghĩ muốn chối cãi a?” ánh mắt sắc bén của Lữ Tiểu Bạch lại bắn về phía ta.

“A, không, không phải. Chính là lúc ấy là ngươi yêu cầu thôi, Ta, ta cũng vì cứu ngươi…”

“Hừ, ” Lữ Tiểu Bạch cười lạnh một chút, “Ngươi yên tâm đi, Ta sẽ không quấn quít lấy ngươi, sau khi thẩn thể tốt lên thì ta sẽ rời đi.”

“Chính là… Ngươi theo ta không phải đã muốn…”

“Hừ, Ta sao lại buồn cười như thế được, cũng tuyệt sẽ không theo một nữ tử ở chung.” Lữ Tiểu Bạch nói thập phần khẳng định. Ta nghe xong cũng hiểu được, ờ, vốn lẽ, nên là cái dạng này, chính là, chính là tại sao tâm sẽ có chút đau đâu?

[Trường An công tử] Chương 1

Ta họ Lý danh Trường An, tự xưng là Trường An kiếm khách, nhưng mọi người đừng gọi ta là Trường An công tử. Cái tên này từng làm ta buồn bực suốt một thời gian dài. Sau chín mươi chín đêm suy tư không có kết quả, ta cố lấy dũng khí đi tìm người tự xưng nhiều mưu trí là tên bạn tốt lưu manh Trương Đản Đản.

Trương Đản Đản là hảo hữu chơi chung từ bé của ta, lại nói tiếp coi như là một đoạn nghiệt duyên, người này từ nhỏ đến lớn, một bụng ý nghĩ xấu, chuyện tốt không làm bao nhiêu, chỉ phá phách là giỏi. Trương Đản Đản thật cũng có đại danh, chính là cái tên Đản Đản này dễ đọc thuộc lòng, với lại gọi rất nhiều năm, thế cho nên tên thật của hắn là gì sớm đã bị ta bỏ quên sau đầu .

Trương Đản Đản thằng nhãi này, ta thỉnh giáo hắn đã là nể mặt hắn lắm rồi, tiểu tử này còn nhân cơ hội lừa ta một bữa cơm. Được, thỉnh mời, chỉ cần hắn có thể nói rõ ràng tại sao là Trường An công tử mà không phải Trường An kiếm khách là được.

Tiểu tử kia vừa uống là thành heo can sắc, dạ dày đều nhanh xuất huyết, còn ôm bầu rượu quyết không buông. Vừa uống vừa nói, “Trường An công tử a, ngươi có biết tại sao mọi người gọi ngươi là Trường An công tử không?”

“Vô nghĩa, tìm ngươi chính là muốn hỏi chuyện này, ngươi còn hỏi lại ta?”

“Kiếm khách có như ngươi bạch bạch tịnh tịnh, tư tư văn văn không?”

“Ta có như vậy sao.”

“Còn phải hỏi!” Hắn khinh thường chép miệng, “Bình thường ngươi thích nhất nói câu gì a?”

“Nói câu gì?”

“Tới đích mới thôi!”

“Tới đích mới thôi?”

“Tới đích mới thôi!” Nói xong, tiểu tử này liền gục xuống dưới bàn.

Hắc, khá lắm, lừa lão nương hai bầu rượu liền quên đi? Khoan khoan, lão nương? Đúng, mọi người chớ có kỳ quái, cũng không phải hoài nghi hai mắt của mình có vấn đề, ngài không nhìn lầm, ta cũng không có nói sai, lão nương —— Đúng, bản kiếm khách Trường An công tử, là nữ đó —_—|||.

Hành tẩu giang hồ, thân phận nam tử vẫn luôn tiện hơn so với nữ tử. Bản công tử từ ba tuổi lăn lộn tại chốn giang hồ đánh nhau, cho nên bây giờ vẫn không có ai biết sự thật bản công tử không phải “Công” (not a man =))) ). Về phần “Giang hồ”, cách phía đông thành Trường An năm mươi trượng có hơn một tòa nhân công tiểu hồ nước ở trung tâm, trong phạm vi có “Khương” a “Hồ” a đầy đủ mọi thứ. Nói tới đây, ta muốn dài dòng một chút, hồ ma bính vẫn là phóng khương thật là ngon a! (ko có bản RAW thật chẳng biết 2 món gì _ _” đại ý là chơi chữ Giang-Hồ thành 2 món ăn :))))

Quay về chính đề, tiểu tử kia lưu lại bốn chữ xong liền hôn mê dưới bàn, làm hại ta dùng sức chín trâu hai hổ mới đem hắn tha về nhà. Sau đó ta phát hiện, ta vậy mà phạm phải một sai lầm trí mạng, kiếm của ta, để quên ở quán rượu rồi ! Tâm của bản công tử đều nhanh hối hận, trong lòng ta đem cái tên Đản Đản chết tiệt kia mắng suốt hai trăm tám mươi mốt, hai trăm tám mươi mốt lần!

Vội vã chạy về quán rượu, phát hiện thanh kiếm kia lại nằm trong tay một vị cô nương trẻ tuổi, cám ơn trời đất a, nàng vẫn chưa rút thanh kiếm kia, hết thảy đều còn kịp!

“Cô nương, thanh kiếm này là của tại hạ.” Ta bước lên phía trước, nói.

“Ồ, ngươi là Trường An công tử?” Nàng nhìn văn tự trên chuôi kiếm, hỏi.

“Đúng là tại hạ.”

“Một thanh kiếm thật tinh xảo, cầm trong tay nhẹ như không, nói vậy nhất định sắc bén vô cùng, chém sắc như chém bùn đi.”

Ta khúm núm đáp lời, trên đầu đọng một lớp mồ hôi lạnh, một lòng thầm nghĩ mau chóng cầm lại kiếm của ta.

Nàng thấy ta gấp không thể chờ vì muốn cầm lại thanh kiếm kia, cũng sẽ không tiếp tục kéo dài.” Đây, kiếm của ngươi.” Nàng nâng kiếm đưa cho ta.

“Tạ ơn ——” tảng đá trong lòng ta rốt cục mới hạ xuống, từ tạ ơn còn chưa nói xong, nàng lại duỗi tay trái ra, đem thanh kiếm kia “Xọet” một tiếng rút ra … Cả quán rượu hoàn toàn yên tĩnh, tất cả mọi người mở to hai mắt, mặt của ta nhất thời đốt nóng lên, vị cô nương kia cũng ngây ngẩn hết cả người.

Bởi vì kiếm của ta chỉ có chuôi kiếm! Tại sao vậy? Tháng trước nhà của ta bị mất cái búa, nương (mẹ) không muốn tiêu tiền mua cái mới nên bảo ta mang củi đi bổ, bất đắc dĩ, ta phải rút ra bảo kiếm đi chặt cái đầu gỗ vừa thô ráp lại cứng rắn, kết quả, khi bổ tới một nửa, bên trong khối gỗ nhưng lại có vật cứng màu bạc , không biết là cái gì mà làm gãy mất kiếm của ta, lại còn gãy đến tận gốc kiếm. Gần đây mang theo thanh kiếm này đều là thật cẩn thận, sợ gây chuyện. Kết quả hôm nay chuyện là không gây, nhưng lại làm mất hết mặt mũi. Đầu ta liền “ong” một tiếng lớn, lúc sau ta cố gắng nặn ra một cái tươi cười thập phần miễn cưỡng, ra vẻ trấn định cầm lại kiếm từ tay nàng, ghim vào trong vỏ, trong lúc mọi người đang kinh ngạc, để lại một câu “Cáo từ” liền nhanh chóng lại không mất tao nhã lui lại.

——————————————{phân cách tuyến xinh đẹp}————————————-

Qua một tháng sau, rốt cục ta cũng đem bảo kiếm trân quý tu sửa thật tốt , quán rượu kia cũng không còn đi qua nữa.

Hôm nay tâm tình có chút tích tụ, nương lại sai ta đi mua nước tương, ta liền lặng lẽ chạy tới bụi cây ven đường rút ra bội kiếm “loạn vũ xuân thu” múa may một phen, tới đích mới thôi, tới đích mới thôi, đến tột cùng là có ý gì? Ta một bên suy tư một bên huơ kiếm, kết quả đột nhiên từ trong đám cây vọt ra một người.

“A!” Người nọ phát ra một tiếng thét chói tai.

“Là ngươi?”

“Là ngươi?”

Ta cùng nàng đồng thời nhận ra đối phương, hóa ra, nàng là cô nương ở tửu quán ngày đó.

Nàng nhìn kiếm trong tay ta, lại nhìn nhìn ta, nhịn không được hé miệng cười. Ta nhìn nhìn kiếm, cũng đột nhiên hiểu được nguyên nhân nàng bật cười . Vì che dấu xấu hổ, Ta vội vàng nói, “Lần trước đi vội vàng, còn chưa thỉnh giáo phương danh của cô nương.”

“Tiểu nữ tử… Lữ Tiểu Bạch.”

“A, hóa ra là Lữ cô nương, thất kính thất kính.”

“Ngươi cũng có thể… gọi ta là tiểu Bạch cô nương.”

“Hả?” Ta kinh ngạc nhìn nàng, nàng cũng là hướng ta thản nhiên cười. Kỳ thật loại cười này hẳn phải gọi là quỷ dị, bất quá ai bảo người ta là mỹ nữ, quỷ dị cũng biến thành thản nhiên.

Thân thể của nàng có chút run rẩy, trên trán cũng là mồ hôi không ngừng.

“Tiểu Bạch, tiểu Bạch cô nương, ngươi làm sao?” Ta nhìn bộ dáng của nàng có chút kỳ quái.

“Ta trúng độc .” Mặt của nàng lúc đỏ lúc trắng, mồ hôi ứa ra ngày càng nhiều.

“A, vậy làm sao bây giờ?”

“Giúp ta giải độc!”

“Được! A, chính là ta không biết làm sao.”

“Ta nói ngươi làm, cởi quần áo.”

“Được!” Không chút suy nghĩ, Ta bắt đầu cởi y phục trên người. Đây là ưu điểm lớn nhất của ta, thân thể vĩnh viễn so với đầu óc nhanh hơn.

“Đồ ngốc, cởi quần áo của ta!”

“Hả? Này, này gọi là trao thân a!” Nghe được lời của nàng, đầu óc của ta mới bắt đầu chuyển động lên.

“Nhanh lên, ta, ta trúng xuân dược!”

“A, kia, ta đây chắc giải không được, xuân dược, là, là muốn cái kia a.”

“Sao lại giải không được?”

Ta cắn răng một cái, vẫn là nên nói thật, “Ta, Ta không phải nam tử.”

“Ta biết.”

“Hả?”

“Nữ tử giống nhau, nhanh lên!”

“Được!” Ta thuần thục cỡi hết quần áo Lữ Tiểu Bạch, nàng nhắm chặt hai mắt, sắc mặt ửng hồng, môi gắt gao cắn, chậm rãi mở hai chân ra.

Đầu óc của ta lại ”ong” một tiếng lớn, đột nhiên nhớ tới trước kia Trương Đản Đản cho ta xem qua một quyển sách, mặt trên có câu ” Thanh phong minh nguyệt vô tòng mịch, thả tham đào nguyên động để xuân.” Động để xuân… Ta ở trong lòng lặp lại nhắc tới những lời này.

“Ưm, ” Lữ Tiểu Bạch hộc ra một ngụm máu tươi, “Ngơ ngác cái gì, nhanh lên!” Lữ Tiểu Bạch mặt đỏ lên, nửa do dự nửa thúc giục.

“Ừ!” Ta giống như lấy được hổ phù bình thường, dẫn dắt đại quân dũng cảm tiến tới, kỳ thật, toàn bộ đại quân cũng có một mình ta.

[Bách Hợp] Trường An công tử

t.a

Tác giả: Dạ Hạ Nhan Sắc
Thể loại: đoản văn, HE
Editor: thelittlebee2

Beta: Lang

Preview

“Ta nói ngươi làm, cởi quần áo.”

“Được!” Không chút suy nghĩ, Ta bắt đầu cởi y phục trên người. Đây là ưu điểm lớn nhất của ta, thân thể vĩnh viễn so với đầu óc nhanh hơn.

“Đồ ngốc, cởi quần áo của ta!”

“Hả? Này, này gọi là trao thân a!” Nghe được lời của nàng, đầu óc của ta mới bắt đầu chuyển động lên.

“Nhanh lên, ta, ta trúng xuân dược!”

“A, kia, ta đây chắc giải không được, xuân dược, là, là muốn cái kia a.”

“Sao lại giải không được?”

Ta cắn răng một cái, vẫn là nên nói thật, “Ta, Ta không phải nam tử.”

“Ta biết.”

“Hả?”

“Nữ tử giống nhau, nhanh lên!”

“Được!” Ta thuần thục cỡi hết quần áo Lữ Tiểu Bạch, nàng nhắm chặt hai mắt, sắc mặt ửng hồng, môi gắt gao cắn, chậm rãi mở hai…

- Có ai thấy bị kích thích ko moahahaha :3 -

 

Chương 1 Chương 2Chương 3

Chương 4 Chương 5

— Hoàn —