[Song Phi Yến] Chương 10

Bo-suu-tap-gom-su-voi-thiet-ke-day-sang-tao_40

Tiết Tri Thiển chỉ vào cây dương liễu thụ cách đó không xa, cành liễu rũ xuống bên sông đang phiêu diêu lay động trong gió, nói: “Đây chính là nơi lần đầu tiên ta nhìn thấy Thủy… Công chúa.”

Hoắc Khinh Ly theo cánh tay của nàng nhìn sang, quả nhiên là cảnh đẹp.

“Vùn vụt như nhạn múa.” Tiết Tri Thiển chậm rãi nói ra, ánh mắt hướng về đó, tựa hồ vẫn còn dư vị ngày nào mới gặp gỡ Thủy công tử.

Hoắc Khinh Ly suy nghĩ một chút, từ trên cầu đá nhảy xuống, nói: “Ngươi đi theo ta.”

Tiết Tri Thiển không hiểu hỏi: “Chi zậy?”

Hoắc Khinh Ly nói: “Ta thấy An Bình công chúa kia, lớn lên quả thực không kém, nhưng cũng không đến mức làm cho người ta nhớ mãi không quên như thế, chẳng lẽ có liên quan tới cảnh sắc ở bờ sông này? Ngươi đứng dưới cây liễu kia đi, để ta xem thử có đẹp hơn bình thường chút nào không.”

Tiết Tri Thiển muốn nói loại cảm giác này chỉ có thể hiểu mà không thể diễn đạt được bằng lời, bắt chước làm sao có thể bắt chước đi ra được? Bất quá đi qua đó thử cũng chẳng sao.
Đến dưới cây liễu, Tiết Tri Thiển theo lời đi tới, còn học bộ dáng Thủy Dung hôm đó, đưa lưng về phía Hoắc Khinh Ly, sau đó bỗng nhiên quay đầu: “Thấy sao?”

Hoắc Khinh Ly ôm cánh tay, suy nghĩ hồi lâu mới nghĩ ra một từ: “Giả tạo quá.”

Tiết Tri Thiển thiếu chút nữa đã ngã úp mặt xuống sông, mặt đen thui lộn trở về: “Ta lại muốn nhìn ngươi thử xem thế nào.”

Hoắc Khinh Ly cười khẽ, đi lướt qua nàng.

Tiết Tri Thiển xoi mói nói nàng thế đứng các kiểu không đúng, đến lúc không tìm ra khuyết điểm nào nữa, mới nói: “Quay lại ta nhìn thử coi.”

Hoắc Khinh Ly tùy ý nàng bài bố cũng không giận, nghe nàng nói được rồi, cũng không tận lực, chỉ tùy ý xoay người một cái, cũng không khác ngày thường bao nhiêu, chỉ nhăn mày cười yếu ớt: “Thấy thế nào?”

Tiết Tri Thiển thế nhưng không có trả lời, trên mặt đúng là… ngây ngẩn cả người 0_0.

Cũng là ánh trăng như nước đó, cũng là tay áo bồng bềnh đó, không thể phủ nhận, Hoắc Khinh Ly nếu so với An Bình công chúa kia đúng là có đẹp hơn, An Bình công chúa mặc vào nam trang, “trước sau như một”, cho nên nàng mới nhận lầm, mà Hoắc Khinh Ly cho dù mặc nam trang, sợ cũng không thể giấu đi đường cong mềm mại trên người nàng, chỉ là khuôn mặt mà nàng đã nhìn quen từ nhỏ đến nay, giờ lại có chút ít xa lạ, tựa hồ nhiều hơn cái gì đó, nhiều hơn cái gì không rõ nữa? … Vui vẻ! Vui vẻ ẩn sâu trong đáy mắt, còn có thần sắc kia … Đúng là ôn nhu như nước! Cái người từ nhỏ đến lớn luôn đối đầu với nàng, chưa từng thấy qua nàng ta như thế bao giờ, vẻ mặt mà nàng thường thấy, hoặc là không cảm xúc, hoặc là hư tình giả ý, hoặc là cười lạnh khinh thường, còn ôn nhu (dịu dàng) và đầy thiện ý thế này, nụ cười yếu ớt phát ra từ nội tâm, thật đúng là lần đầu tiên nhìn thấy, cho nên… Tiết cô nương sửng sốt nhìn đến ngây ngốc, hoặc là sợ đến choáng váng luôn rồi… (Rõ là công túa lépppp…vế hơn :v, bù lại nàng ta vô cùng chung thủy nhóe, “trước sau như một” :3)

“Cho dù so ra kém An Bình công chúa, cũng không thể trở thành vẻ mặt như nuốt phải ruồi bọ vậy chứ?” Hoắc Khinh Ly mặc dù nói như thế, bất quá trong giọng nói cũng không hề tỏ ra khó chịu.

Tiết Tri Thiển nghe nàng nói chuyện, cũng phục hồi tinh thần, cẩn thận đem nàng quan sát thêm một lần nữa, phát hiện cùng thường ngày không có gì khác, đặc biệt là nụ cười trào phúng nơi khóe miệng, đặc biệt cần ăn đòn, chẳng lẽ bởi vì quá tưởng niệm Thủy công tử, cùng một cảnh tượng sau khi xuất hiện, tâm tình bất đồng, nhìn người đợi vật cũng bất đồng theo, cho nên vừa rồi chắc là nhìn lầm rồi? Hoặc là xuất hiện ảo giác rồi?

Tiết Tri Thiển trái lương tâm nói: “Đương nhiên so ra kém.”

Hoắc Khinh Ly một chút cũng không não lòng, còn nói: “Biểu hiện vừa rồi của ngươi mặc dù có chút không tự nhiên, bất quá trong mắt của ta, so với An Bình công chúa, ngược lại càng đẹp hơn, cũng khó trách, lớn lên hồng nhan họa thủy như ngươi thế gian hiếm thấy, ngay đến cả Thái Tử cũng đối với ngươi nhất kiến chung tình (vừa gặp đã yêu).”

Tiết Tri Thiển đem lời nàng nói nghiền ngẫm một lúc, không tài nào hiểu được nàng ta đang khen ngợi hay đang chê bai mình, cười lạnh nói: “Vậy thì sao, ngươi ghen ghét Thái Tử vừa ý ta, mà không thích ngươi chứ gì?”

Hoắc Khinh Ly nói: “Ta vốn không muốn gả cho Thái Tử, tại sao phải ghen ghét?”

Lời vừa nói ra, trực tiếp đâm vào chỗ đau của Tiết Tri Thiển, nghĩ đến gả cho Thái Tử rồi, sẽ phải trải qua cuộc sống không có thiên lý đó, nhịn không được rùng mình một cái, tuy nói Hoàng hậu cả đêm vẻ mặt đều ôn hoà, nhưng là ai biết được trong ngoài có như một hay không, biết đâu về sau còn âm thầm cưới thêm đủ loại phi tần cho Thái Tử, vừa nghĩ đến đã muốn chết tâm, chẳng lẽ cuộc sống trước đây quá sung sướng hạnh phúc cho nên về sau không còn hạnh phúc nào nữa?

Hoắc Khinh Ly thấy bộ dạng nàng mặt không còn chút máu, đoán được nàng đang suy nghĩ gì, lại lửa cháy đổ thêm dầu nói: “Gả cho Thái Tử, kỳ thật cũng rất tốt, về sau làm Hoàng hậu, là mẫu nghi thiên hạ, chỉ cần nói một câu, gà chó cũng có thể lên trời, sợ là cha ta cũng phải khắp nơi nhường nhịn cho cha ngươi .”

Tiết Tri Thiển giận nói: “Hoàng thượng vẫn còn trẻ như vậy, ai biết Thái Tử khi nào mới có thể kế vị, hơn nữa Hoàng hậu thì thế nào, ở trên còn có Hoàng thái hậu, bảo tòan mạng nhỏ còn khó, nói chi đến ý kiến này nọ, đây không phải là muốn chết sao?”

Hoắc Khinh Ly tiếp tục nhìn có chút hả hê nói: “Gả cho Thái Tử, như vậy có thể ngày ngày nhìn thấy An Bình công chúa, tóm lại cũng hay nhỉ?”

Trong lòng Tiết Tri Thiển lại đau nhói, Hoắc Khinh Ly này đúng thật là trời sinh khắc tinh của nàng, tâm đau, đặc biệt nhẫn tâm, nói: “Nghe ngươi nói như vậy, trong lòng ta đây thật đúng là thư thản không ít, dù sao An Bình công chúa là một cô nương, ta với nàng cũng không thể nào, nhưng có thể ngày ngày nhìn thấy nàng cũng không tồi.”

Hoắc Khinh Ly lại thở dài nói: “Đáng tiếc chính là, An Bình công chúa trước sau gì cũng phải theo Phò mã, không thể nào cả đời ở lại trong cung.” Nàng rõ ràng muốn tức chết Tiết Tri Thiển.

Quả nhiên Tiết Tri Thiển tức giận đến ngay cả mắt cũng đỏ lên, cả giận nói: “Hoắc Khinh Ly, ngươi có chịu ngưng chưa hả, Thái Tử cưới ta, còn không phải vì Tri Thâm thích ngươi hay sao, ngươi không cảm ơn thì thôi, còn bỏ đá xuống giếng, mắt đệ đệ ta đúng là mù rồi, làm sao có thể thích một ả lãnh khốc vô tình như ngươi, cái đồ nữ nhân lòng dạ rắn rết!”

Hoắc Khinh Ly hời hợt nói: “Người trong lòng ta không phải là hắn.”

Tiết Tri Thiển thoáng cái đã trút giận, nếu không phải tại Tiết Tri Thâm đơn phương tình nguyện, giúp Hoắc Khinh Ly một tay, thì làm sao Thái Tử có thể chỉ dựa vào một bức họa liền khẳng định Tiết Tri Thâm thích Hoắc Khinh Ly đến mức không cách nào tự kềm chế tình hình, nhất định là Tiết Tri Thâm sử dụng khổ nhục kế, giả ra bộ dáng đáng thương trà không màng cơm không ăn, chiếm được đồng tình của Thái Tử, Thái Tử không muốn trông thấy người thương đau buồn…

Nên mới quyết hy sinh như vậy, đáng tiếc tỷ đệ hai người bọn họ ai cũng không có được kết cục tốt, nàng phải gả cho Thái Tử, Tri Thâm lại không lấy được người yêu, nói cho cùng kẻ được lợi nhất chính là Hoắc Khinh Ly, nghĩ như thế, trong lòng lại càng không cam tâm, nghĩ một đằng nói một nẻo: “Ta chúc ngươi cùng người trong lòng của ngươi sớm ngày vĩnh kết đồng tâm.” Bộ dạng nghiến răng nghiến lợi kia, không phải chúc phúc, rõ ràng là đang nguyền rủa.

Ánh mắt Hoắc Khinh Ly trở nên sâu thẳm, chỉ nhìn trong chốc lát liền rũ mắt xuống, thanh âm có chút trầm thấp nói: “Ngươi cũng không cần trào phúng ta, ta cũng không khá hơn ngươi, người trong lòng của ta, trong lòng cũng không phải là ta.”

Tiết Tri Thiển không quen mắt nhất là lúc Hoắc Khinh Ly cố ý tỏ ra yếu thế trước mặt nàng, tựa như vừa rồi ở trên cầu đá, đột nhiên hô một tiếng khuê danh của nàng, quả thực làm cho nàng giật mình, phải nói là vui sướng mà lòng e sợ, hiện tại còn nói là nàng ta chỉ đơn phương tương tư, nàng cũng từng nếm qua vị khổ này, biết rõ trong lòng một chút cũng không hề dễ chịu, dù là đối với Hoắc Khinh Ly có thành kiến, cũng không nhẫn tâm trả lời lại một cách mỉa mai, chỉ không mặn không nhạt nói: “Hóa ra cùng là người lưu lạc chân trời như nhau.”

Hoắc Khinh Ly lại nói: “Không đâu, ngươi vẫn may mắn hơn ta, vì ít nhất người trong lòng của ngươi biết rõ ngươi thích nàng, mà người trong lòng của ta thì lại không biết.”

Tiết Tri Thiển cười khổ: “Ngươi biết rõ người trong lòng của ta là công tử biến thành công chúa, một chút khả năng cũng không có, mà bảo ta còn hơn ngươi? Hơn nữa người ngươi yêu không biết ngươi thích hắn, ngươi nói cho hắn biết không được sao, chuyện này có gì khó đâu, cùng lắm là bị cự tuyệt, nhưng người giống như ngươi vậy, có ai cam lòng mà cự tuyệt, thật không biết ngươi đang cố kỵ chuyện gì, nhìn dáng vẻ của ngươi, còn giống như rất buồn rầu, ta khuyên ngươi hãy tranh thủ đi, nếu thành công, Tri Thâm cũng có thể hoàn toàn hết hy vọng, đau dài không bằng đau ngắn, ta tình nguyện để hắn bị thương tâm một lần rồi chặt đứt si tâm vọng tưởng đối với ngươi.”

Hoắc Khinh Ly nhẹ nhàng lắc đầu: “Khi ngươi thực lòng quan tâm một người, sẽ không dễ dàng làm được như vậy, cũng có thể vì ta không cởi mở được như ngươi, ta sợ hãi bị cự tuyệt, không nói ra còn có thể giữ lấy một tia hy vọng.”

Tiết Tri Thiển thật không hiểu nổi hỏi: “Chẳng lẽ cứ chờ đợi mãi như vậy sao? Vậy còn phải chờ tới ngày tháng năm nào?”

“Ít nhất bây giờ còn chưa tới mức không thể.”

Tiết Tri Thiển buông tay: “Vậy ta chỉ biết lực bất tòng tâm, ngươi từ từ chịu đựng đi, bất quá ta vẫn muốn nói một câu, cho dù ngươi thẹn thùng không dám trực tiếp nói cho hắn biết, ít ra cũng phải làm chút chuyện gì đó cho hắn biết, nếu không sẽ thực sự bỏ lỡ.”

Hoắc Khinh Ly khẽ giơ lên khóe miệng: “Được, ta nhớ rồi.”

Tiết Tri Thiển nhìn qua ánh trăng nói: “Cũng không biết đã canh mấy rồi, chúng ta trở về đi.”

Hoắc Khinh Ly lại nói một tiếng “Được” .

Tiết Tri Thiển vừa muốn cất bước, nhớ tới một việc, nói: “Ngươi chờ ta một chút.” Nhìn quanh bốn phía một lượt, tìm được hòn đá to bằng hai nắm tay, lấy ra hai cái khăn gấm kia, buộc chặt vào hòn đá, đến bên bờ sông, do dự trong chốc lát, quyết định ném xuống, phủi phủi tay, quay đầu lại nói, “Đi thôi.”

Hoắc Khinh Ly hỏi nàng: “Vứt bỏ đồ của nàng ta, ngươi tính buông xuống hoàn toàn sao?”

Tiết Tri Thiển bất đắc dĩ nói: “Không để xuống thì biết làm sao bây giờ, may là chưa được bao lâu, mặc dù trong lòng có chút khó chịu, nhưng cũng không tới mức đi tìm cái chết, hừm.”

Hoắc Khinh Ly cười nói: “Chỉ sợ công chúa hướng ngươi vẫy vẫy tay, ngươi liền sáp lại gần.”

Tiết Tri Thiển lập tức đỏ mặt, phản bác: “Nàng cũng không phải là Thủy công tử thật sự, sao ta có thể làm như vậy chứ.” Còn cay cú nói, “Ta nhất định phải tìm cho bằng được một công tử còn tuấn tú hơn nàng.”

Hoắc Khinh Ly không hề trả lời.

Chỉ chốc lát, lại nghe Tiết Tri Thiển than thở nói: “Nếu thật sự trở thành Thái Tử phi, bây giờ có nghĩ gì đi nữa thì cũng là hy vọng xa vời.” Nàng lại quên rằng Thái Tử cũng là một công tử tuấn tú?

Hai người đến phủ Thừa Tướng trước, Tiết Tri Thiển lại khách khí hỏi nàng, nếu không đêm nay liền ở lại đây đi, còn tưởng rằng nàng sẽ lại cự tuyệt như trước, không ngờ Hoắc Khinh Ly suy nghĩ một lát, lại đáp ứng: “Vậy, đành phải làm phiền.”

Trong nội tâm Tiết Tri Thiển vui mừng, tính bảo người hầu đi đánh thức Đại thiếu gia.

Hoắc Khinh Ly lại nói: “Nếu như ngươi gọi Tiết thiếu gia đến, vậy ta sẽ trở về.”

Tiết Tri Thiển thầm nghĩ, dù sao đã ở lại phủ, cho dù bây giờ Tri Thâm chưa được gặp, sáng sớm mai nhất định cũng sẽ gặp, liền đáp ứng.

Nhũ nương vẫn chờ Tiết Tri Thiển trở lại, khi nhìn thấy Hoắc Khinh Ly đi sau lưng nàng, kinh ngạc đến mức cằm cũng muốn rớt.

Hoắc Khinh Ly giải thích nói: “Sắc trời quá muộn, Tri Thiển giữ ta ở lại một đêm, ta liền đáp ứng.”

Tiết Tri Thiển nói: “Đúng vậy, là ta giữ nàng lại, ngươi mau đem thùng nước nóng đến cho Khinh Ly đi.” Nói đọan còn hướng nhũ nương nháy mắt ra hiệu.

Nhũ nương dĩ nhiên hiểu ý của nàng, bất quá nàng kinh ngạc là vì, “Tri Thiển”, “Khinh Ly”, hai nàng này ngay cả xưng hô cũng thay đổi, chẳng lẽ Hoàng hậu bày tiệc không phải vì chọn phi cho Thái Tử, mà để giảng hòa cho cặp đôi như nước với lửa này sao?

Tiết Tri Thiển thúc giục: “Nhũ nương, ngươi còn thất thần ở đó làm gì, đi nhanh lên a.”

Nhũ nương lúc này mới đáp ứng, đang muốn đi, nhớ tới một chuyện trọng yếu, nói: “Tiểu thư, ta ở đó đợi cả đêm, cũng không nhìn thấy Thủy công tử đâu.”

Tiết Tri Thiển nói: “Nếu ngươi nhìn thấy nàng, thì đó là gặp phải ma rồi, việc này nói ra dài dòng lắm, sáng mai ta kể cho.”

Cả đêm lại phát sinh nhiều chuyện lạ như vậy, nhũ nương mặc dù rất muốn biết rõ, bất quá chứng kiến vẻ mặt lười nhác của Tiết Tri Thiển, liền nhịn xuống không hỏi thêm nữa, lúc đi qua Hoắc Khinh Ly, Hoắc Khinh Ly đột nhiên nói: “Bao đại nương, giờ này Tiết công tử chắc đã ngủ rồi, cũng đừng đi quấy nhiễu mộng đẹp của hắn.”

Quả nhiên Hoắc đại tiểu thư quá hiểu lòng người!

Bao Uyển Dung quay đầu lại nhìn Tiết Tri Thiển một cái, ý bảo không phải do nàng không đi.

Tiết Tri Thiển cũng đành chịu, trong nội tâm cảm thán, hồng nương (bà mai) thật là không dễ làm a!

—-***—-

Dee S: Xin thưa! tại hạ là dân Sì Gòn, ngôn ngữ dịch cũng nhí nhố kiểu Sì Gòn kakaka
Không biết có ai nhớ tới đọan thoại trong phim My Sunshine của Chi Pu ko: “Cho thử miếng koiii…”
Truyện này cổ trang nhưng cũng nhí nhố lắm các bạn ạ, nên mình dịch ngôn ngữ hơi xì tin chút, sau này bạn Tiết còn ngồi cắn hạt dưa xem người ta đánh nhau cơ =)))
Spoil: chương sau ôm nhaooo ròai, khặc khặc :3

[Song Phi Yến] Chương 9

Hoàng thượng buộc Thái tử phải chọn ra Thái tử phi giữa thiên kim của hai vị quyền thần Tiết thừa tướng và Hoắc tướng quân, mục đích là gì không cần nói cũng biết, ngoại trừ việc hai vị cô nương lớn lên bề ngoài xinh đẹp, còn là vì “kết hôn chính trị”, thứ nhất có thể lôi kéo quyền hành về tay vua mà thần tử càng thêm trung thành và tận tâm, thứ hai cũng là nghĩ cho Thái tử, tìm một chỗ dựa vững chắc, nhưng mà Hoàng thượng chính trực tráng niên, căn bản không cần phòng ngừa chu đáo quá sớm như vậy, một khi bè cánh của Thái tử vững mạnh, ngược lại sẽ uy hiếp ngôi vị Hoàng đế của hắn, từ xưa bao nhiêu phụ tử huynh đệ vì quyền lực mà trở mặt thành thù, thậm chí tàn sát tay chân, coi như là Thái tử đến tuổi cử hành đại hôn, chỉ cần cưới nữ nhi con nhà bình thường là được, Hoàng thượng cớ gì lại làm như vậy? Tự chôn mầm tai hoạ dưới chân mình? Kì thực đề nghị lần này là do Hoàng hậu ở bên tai Hoàng thượng thổi gối đầu phong, nhưng hoàng thượng là vị quân chủ anh minh, thì tại sao đột nhiên mềm nhũn bên tai, nghe theo ý kiến nữ nhân?

Từ xưa hậu cung không được can chính, nhưng làm sao thiếu chuyện hậu cung tham gia vào chính sự, hơn nữa rất nhiều Hoàng đế chính là dựa vào nữ nhân mới có thể bò lên trên ngôi vị Hoàng đế, nữ nhân như vậy hoặc có quyền mưu, hoặc có gia thế, mà triều đại này thì Mạnh Hoàng hậu đều có cả hai điều kiện đó, bất quá mạnh Hoàng hậu được người người tán thưởng nhưng lại đoan trang thanh tao lịch sự, hiền thục dịu dàng, từ lúc Hoàng thượng đăng cơ, nàng được sắc phong Hoàng hậu, ngoại trừ dụng tâm bồi dưỡng Thuần Thái Tử ra, cũng không can thiệp triều chính, hơn nữa gần mười năm nay, Tiết thừa tướng cùng Hoắc tướng quân một bước lên mây, trở thành hai đại quyền thần như ngày nay, làm cho người ta đã quên Mạnh Hoàng hậu kia rắc rối khó gỡ, không thể khinh thường thế lực bên ngòai.

Hoàng thượng liên tục quý trọng Mạnh Hoàng hậu, nguyên nhân có ba điều, thứ nhất năm đó đăng cơ, không thể bỏ qua công lao của Hoàng hậu, thứ hai Hoàng hậu chỉnh lý hậu cung ngay ngắn rõ ràng, ít nhất ngoài mặt nhìn không ra gió tanh mưa máu, thứ ba là vì Hoàng hậu đã sinh cho ngài một vị Thái tử thông minh lanh lợi, tâm tính lại đơn thuần không tranh giành quyền lực.

Lúc Mạnh Hoàng hậu đề xuất chọn phi cho Thái tử, Hoàng thượng lập tức sáng tỏ ý đồ của nàng, vốn muốn cự tuyệt, nhưng Hoàng hậu đề xuất hậu tuyển đúng là nữ nhi của Tiết thừa tướng cùng Hoắc tướng quân, Hoàng thượng lúc này mới cải biến chủ ý, bởi vì hai thần tử này của ngài, luôn trung thành và tận tâm, cho dù đem nữ nhi của bọn họ gả cho Thái tử, cũng sẽ không trở thành Thái tử đảng, nhưng để phòng ngừa vạn nhất, Hoàng thượng vẫn giữ lại một cánh tay đắc lực, bằng cách chỉ định nữ nhi Hoắc tướng quân làm Thái tử phi, nguyên nhân cũng rất đơn giản, bởi vì Hoắc đại tướng quân chỉ có một nữ nhi, độ trung thành lại cao hơn Tiết thừa tướng, con trai Tiết thừa tướng Tiết Tri Thâm hôm nay đã là tứ phẩm viên ngoại lang, lại thân thuộc với Thái tử, người trẻ tuổi tâm tư nhiều, khó tránh khỏi sẽ không xuất hiện ngoài ý muốn.

Mặc dù quyết định như thế, nhưng cũng không thể trực tiếp để cho Thái tử cưới thiên kim Hoắc tướng quân, miễn cho Tiết thừa tướng sinh lòng hiềm khích, cho nên mới có một màn ở triều đình, còn để cho Hoàng hậu ra mặt, diễn một màn kịch, rõ ràng là để cho Thái tử lựa chọn, kì thực mặc kệ Thái tử lựa chọn ai, cuối cùng Thái tử phi nhất định là nữ nhi Hoắc tướng quân Hoắc Khinh Ly, đây là thánh ý.

Quả nhiên Thái tử nói hắn đã quyết định chọn Tiết Tri Thiển, trưởng công chúa Thủy Dung cũng giúp hoàng đệ của nàng tuyển Tiết đại tiểu thư, nhưng Hoàng hậu vẫn chưa kết luận, chỉ nói đến Ngự Hoa Viên đi dạo một chút.

Vốn là Tiết Tri Thiển cùng Hoắc Khinh Ly một tả một hữu đi cùng Hoàng hậu, Hoàng hậu dần dần tán gẫu cùng Hoắc Khinh Ly nhiều hơn, Tiết Tri Thiển liền rơi xuống đằng sau, cùng rơi lại đằng sau còn có An Bình công chúa.

Tiết Tri Thiển có rất nhiều lời muốn hỏi nàng, lại không thể nào hỏi, hơn nữa các nàng mặc dù đi ở phía sau, nhưng bên cạnh còn có cung nga xách đèn, lại là đêm khuya vắng người, sợ là mặc kệ nói cái gì đều sẽ bị người ta nghe thấy đi, chỉ có thể lẳng lặng song song đi tới.

Tại một ngã rẽ, An Bình công chúa đột nhiên nhét vật gì đó vào tay Tiết Tri Thiển, liền lập tức bước nhanh đuổi kịp Hoàng hậu.

Tiết Tri Thiển bị hù dọa tim đập thình thịch, là một túi gấm, cũng không dám mở ra xem bên trong rốt cuộc là vật gì, chỉ gắt gao nắm trong lòng bàn tay, trên trán còn đọng một tầng mồ hôi lạnh.

Cùng Hoàng hậu ở trong Ngự Hoa Viên vòng vo hơn nửa canh giờ, Tiết Tri Thiển cơ hồ luôn ở trạng thái bất an, qua loa trả lời câu hỏi của Hoàng hậu cho có, nếu không phải Thái tử cùng Hoắc Khinh Ly nói đỡ giúp nàng, với lại nàng lại là thiên kim Tiết thừa tướng, chỉ sợ mười cái đầu cũng không đủ cho Hoàng hậu nương nương chém .

Hoàng hậu hỏi nàng: “Tri Thiển, khi nào thì sinh nhật ngươi?”

Tiết Tri Thiển rất hốt hoảng nói: “Không biết.”

Mọi người: “…”

Mãi cho đến khi cùng hai nàng Tiết Hoắc trở về, Hoàng hậu vẫn như cũ không tỏ thái độ gì, chỉ nói qua ít ngày chính là tiết hoa đăng, đến lúc đó phi tần trong cung cùng nhau tụ một chỗ ngắm hoa đèn, bảo các nàng tới cùng tham gia cho thêm phần náo nhiệt, về chuyện Thái tử phi, sự tình trọng đại, không thể quyết định qua loa, chờ hỏi qua ý kiến Hoàng thượng rồi mới định đoạt.

Đợi đến khi Tiết Tri Thiển và Hoắc Khinh Ly rời đi, Thái tử mới hỏi Hoàng hậu: “Tại sao mẫu hậu lại muốn kéo dài chuyện này?”

Hoàng hậu hỏi ngược lại: “Vậy tại sao Hoàng nhi lại tự tiện chủ trương?”

Thái tử đáp: “Nhi thần chỉ là gặp được Tiết cô nương liền thích, nếu là chọn Thái tử phi cho nhi thần, tại sao không để cho nhi thần tự mình quyết định? Hơn nữa vừa rồi mẫu hậu còn đáp ứng giúp người hoàn thành ước vọng, cớ sao lại đổi ý?”

Hoàng hậu lạnh lùng nói: “Ngươi là Thái tử, Bản cung sao có thể ở trước mặt người ngoài làm ngươi bẽ mặt?”

Thái tử ngửa đầu nói: “Nhưng Hoắc cô nương đích xác là người yêu Tri Thâm, dân gian có câu, vợ bạn không thể ức hiếp, nhi thần là Thái tử, càng không thể làm chuyện như vậy, mẫu hậu, bất luận như thế nào nhi thần cũng sẽ không cưới Hoắc cô nương .”

Hoàng hậu làm sao không biết phẩm tính của con mình, thở dài một hơi nói: “Cưới cô nương Hoắc gia, đây là ý tứ của phụ hoàng con, mẫu hậu cũng không làm chủ được.”

Thái tử nói: “Phụ hoàng vẫn luôn nghe theo lời mẫu hậu, chỉ cần mẫu hậu đi nói hộ cho, phụ hoàng nhất định sẽ đồng ý.”

Hoàng hậu chống trán suy tư, nói: “Nếu muốn không cưới Hoắc cô nương mà cưới Tiết cô nương, lại không phải nghịch lời phụ hoàng con, chỉ có một biện pháp.”

Thái tử hỏi: “Là biện pháp gì?”

Hoàng hậu nói: “Trước để cho Tiết Tri Thâm cưới Hoắc Khinh Ly, như vậy, phụ hoàng con sẽ không thể nói gì nữa.”

Thái tử lại do dự: “Nói cũng đúng, nhưng tính tình Tri Thâm vốn bướng bỉnh, hắn nói đợi đến lúc cùng Hoắc cô nương tâm đầu ý hợp, mới chịu đến cầu hôn, nếu cứ liều lĩnh cưới Hoắc cô nương, khả năng hắn không quá nguyện ý.”

Hoàng hậu cả giận nói: “Người làm đại sự, không câu nệ tiểu tiết, huống chi chuyện nhi nữ tình trường, đại nam nhân làm việc sao có thể e dè như vậy, ngươi cùng hắn xưng huynh gọi đệ, đừng có mà học theo hắn, lui đi.”

Thái tử mặc dù không cho là đúng, bất quá nghĩ tới nghĩ lui, dường như chỉ có phương pháp này là vẹn cả đôi đường nhất, liền thỉnh an, lui ra ngoài.

Bên này Hoàng hậu mới lạnh mặt xuống hỏi đến An Bình vẫn luôn trầm mặt tự nãy giờ: “Thủy Dung, làm thế nào con lại biết Tiết Tri Thiển?”

Ra khỏi hoàng cung, Tiết Tri Thiển mới hòan tòan buông xuống tảng đá trong lòng, không thể chờ đợi mà từ trong cánh tay áo lấy ra túi gấm mà An Bình công chúa kín đáo đưa cho nàng, mở ra, bên trong là một tấm lụa, trên đó viết một dòng chữ đẹp mắt: Chỉ là hiểu lầm, thực không phải là bản ý, ngày sau nhất định hẹn gặp tạ tội, Thủy Dung.

Trong nội tâm Tiết Tri Thiển không biết phải làm sao, chỉ kinh ngạc nhìn đến xuất thần.

Hoắc Khinh Ly ngồi cùng phía với nàng, chỉ cần liếc mắt một cái, đã có thể thấy hết chữ viết trên đó, bất quá mắt nàng vẫn luôn nhìn thẳng, hỏi: “Công chúa đưa cho ngươi?”

Tiết Tri Thiển gật đầu.

Hoắc Khinh Ly bừng tỉnh: “Khó trách nói chuyện cùng Hoàng hậu nương nương, ngươi cũng không thể yên lòng.”

Tiết Tri Thiển ngẩng đầu hỏi: “Ngươi đã nhìn ra?”

Hoắc Khinh Ly biết nàng ta đang nói chuyện gì, lại cố làm ra vẻ như không biết nói: “Nhìn ra cái gì?”

Tâm tình Tiết Tri Thiển càng xuống thấp, cũng không giấu giếm: “Thủy công tử thật ra chính là An Bình công chúa.” Nói xong cầm khăn gấm trên tay đưa cho nàng.

Hoắc Khinh Ly nhẹ giọng đọc một lần, sau đó nói: “Công chúa nữ giả nam trang xuất cung, lại không ngờ làm ngươi động lòng thiếu nữ.”

Tiết Tri Thiển từ trong lời nói của nàng ta nghe ra ý vị trào phúng, tức giận nói: “Nếu ta biết rõ nàng là công chúa, thì làm sao có thể thích nàng!”

Hoắc Khinh Ly nhìn vào đôi mắt nàng, đột nhiên hỏi: “Ngươi là bởi vì nàng ta là Công chúa mới không thích, hay bởi vì nàng ta là cô nương mới không thích?”

Tiết Tri Thiển sửng sốt một chút: “Có gì khác nhau sao?”

Hoắc Khinh Ly khẽ cười lắc đầu: “Không có, ta chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi.” Nói đọan đem khăn gấm trả lại cho Tiết Tri Thiển.

Tiết Tri Thiển từ trong lòng ngực lấy ra một cái khăn tay khác, là lần trước Thủy Dung dùng lau nước mắt cho nàng, nàng vẫn luôn cất giữ bên mình, đắn đo một lúc, vén rèm lên, định ném ra ngoài, nhưng nghĩ lại cảm thấy không ổn, đây là vật riêng tư của cô nương nhà, hơn nữa mặt trên còn có tục danh của An Bình công chúa, có thể nào tùy tiện vứt bỏ lại trên đường, liền nói: “Có thể đưa ta đến sông Uyên Ương không?”

“Đương nhiên có thể.” Hoắc Khinh Ly ý bảo Thường Tứ Hỉ.

Thường Tứ Hỉ đi ra ngoài, nói với phu xe, suy nghĩ một chút, trực tiếp ngồi lại bên cạnh phu xe, không vào lại nữa.

Đến sông Uyên Ương, Tiết Tri Thiển nhảy xuống xe ngựa, nói với Hoắc Khinh Ly: “Các người trở về đi, ta muốn một mình ở đây yên tĩnh một lát.”

Hoắc Khinh Ly nhìn bốn phía, mặc dù không có nửa bóng người, nhưng nàng làm sao yên tâm để một cô nương không biết tí võ công nào như Tiết Tri Thiển, đêm hôm khuya khoắt một mình ở lại đây, cũng không thương lượng vơi Tiết Tri Thiển, trực tiếp bảo phu xe đưa Thường Tứ Hỉ về phủ tướng quân, suy nghĩ một chút còn nói: “Tứ Hỉ, ngươi trước đi phủ Thừa Tướng báo một tiếng bình an, rồi hãy về nhà.”

“Bây giờ ta nghĩ lại thật kỹ, mới thấy kỳ thật công chúa cũng không tính là gạt ta, cùng lắm là che giấu chân tướng mà thôi.” Tiết Tri Thiển ngồi trên cầu đá thạch lan, nhìn bóng trăng trong nước, sinh lòng cảm khái, “Không ngờ rằng lần đầu tiên ái mộ một người, nhưng lại rơi vào loại tình huống này, hai tháng nay luôn tâm tâm niệm niệm hệt như bóng trăng trong nưóc này, thoạt nhìn như thật, bất quá cũng chỉ là cái bóng mà thôi.”

Hoắc Khinh Ly ngồi bên cạnh nàng, nhìn đôi gò má nàng, đột nhiên nói: “Kỳ thật ta rất hâm mộ ngươi.”

“Hả?” Tiết Tri Thiển nghiêng đầu nhìn nàng, “Sao lại hâm mộ ta? Hâm mộ ta đụng phải chuyện hoang đường như vậy à?” Trong mắt hơi tức giận, hiện tại trong lòng nàng không hề dễ chịu, nếu như Hoắc Khinh Ly lại cười nhạo nàng, dù là đánh không lại nàng ta, cũng muốn trở mặt…

Hoắc Khinh Ly không tránh đi ánh mắt của nàng, nhẹ giọng nói: “Ngươi thích một người, rất dễ dàng đã nói ra miệng.”

Tiết Tri Thiển lại hiểu lầm ý tứ trong lời nói kia, còn tưởng rằng ý nói nàng chủ động tán tỉnh công chúa, sắc mặt càng khó nhìn, không lý lẽ nói: “Ta thấy nàng ta là một công tử tuấn tú, nói năng ưu nhã, sinh lòng ái mộ cũng là chuyện bình thường thôi, ta thích nàng, liền nói cho nàng biết, ngươi cũng không phải không biết, ta trước giờ vẫn luôn như vậy, ai biết được nàng ta lại là cô nương, còn là một công chúa, nếu sớm biết, ta nhất định cầm kim đem miệng của mình may lại.”

Hoắc Khinh Ly cười khẽ, sau đó ung dung nói: “Thà nói ra rồi bị cự tuyệt, vẫn tốt hơn để yêu thương âm ỷ trong lòng.”

Tiết Tri Thiển đá hòn đá dưới chân, ảo não nói: “Tốt cái gì a, mắc cở muốn chết.”

“Tri Thiển.”

Tiết Tri Thiển giật mình ngẩng đầu, nhìn xung quanh một lượt, sau đó nhìn Hoắc Khinh Ly, giả-vờ-thắc-mắc hỏi: “Là ngươi gọi ta?”

Hoắc Khinh Ly gật đầu: “Chúng ta đều đã quen biết nhau nhiều năm như vậy, đừng gọi nhau là cô nương này, cô nương nọ nữa, không tự nhiên.”

Lần đầu tiên nghe được nàng ta dùng thanh âm ôn nhu như vậy gọi to tên mình, Tiết Tri Thiển sợ hết hồn, bất quá gọi nàng là Tri Thiển xác thực so với gọi nàng là Tiết cô nương thân thiết hơn nhiều, giống như quan hệ của các nàng thoáng cái đã kéo lại rất gần, ngoài miệng cũng không buông tha: “Ngươi biết ta tâm tình không tốt, mới cố ý nói như vậy, để đồng cảm với ta phải không?”

Hoắc Khinh Ly không để ý tới lời nàng ngụy biện, chỉ hỏi: “Bây giờ ngươi đã biết rõ nàng ta là công chúa, ngươi còn thích nàng ta không?”

Trong lòng Tiết Tri Thiển thoáng cái lại trở nên phiền muộn, nhớ tới gương mặt An Bình, lắc đầu: “Ta không biết.” Dừng một lúc, lại nản lòng thoái chí nói, “Hai cô nương, còn nói gì đến có thích hay không.”

–**–

Chương 9 và 10 khá dễ thương ^_^

“…để yêu thương âm ỷ trong lòng” :)

p.s: Mỗi lần tìm hình minh họa cho từng chương là mỗi lần cực kì vất vả a~ @.@

[Song Phi Yến] Chương 8

Công tử lắc mình một cái, liền trở thành công chúa, nói cách khác, người mà hai tháng qua Tiết Tri Thiển nàng tâm tâm niệm niệm chính là một nữ nhân? Không phải là quá hoang đường sao? Thủy công tử, mà không, Thủy Dung công chúa biết rõ nàng ta là nữ nhi, mà vẫn hẹn thề ước định với nàng, hóa ra là muốn đùa bỡn nàng đây mà, đã biết rõ nàng là thiên kim thừa tướng, còn trêu cợt nàng như vậy, đương nhiên là vì ỷ thế mình là công chúa, mới có thể không sợ trời không sợ đất.

An Bình công chúa cùng Thái tử đều do Hòang hậu hạ sinh, hơn nữa còn là trưởng công chúa, dĩ nhiên được Hoàng thượng yêu thương tha thiết, năm nay đã hai mươi ba, vẫn chưa chọn Phò mã, Hoàng thượng cũng không hỏi tới, có thể thấy nàng ta được sủng ái đến mức nào.

Vốn dĩ hôm nay là ngày hai người ước định gặp mặt, nhưng vì Hoàng hậu triệu kiến mới không đến nơi hẹn, An Bình cũng xuất hiện ở nơi này, nhất định là cố ý không đi, hoặc là đã sớm quên chuyện ước định đó rồi, lúc trước còn nói nào là bỏ trốn, nói người yêu chẳng những là nữ nhân, mà còn am hiểu nữ công, thì ra tất cả đều là nói dối, hai nữ nhân làm sao có thể tư định chung thân? Không ngờ Tiết Tri Thiển nàng luôn trêu cợt người khác, thế mà hôm nay lại bị người ta trêu cợt một phen, ngay cả mặt mũi cũng mất sạch sẽ, hơn nữa còn giận mà không dám nói gì.

“Sắc mặt Tri Thiển làm sao vậy? Sao lại kém như thế?” Hoàng hậu nhẹ lời thăm hỏi.

Hậu cung tranh đấu kịch liệt như thế, mà Hoàng hậu lại có thể chấp chưởng phượng ấn hai mươi mấy năm, địa vị liên tục được giữ vững như bàn thạch, có thể biết là “cao tay” cỡ nào, tuyệt đối không như bề ngoài bình dị gần gũi.

Đạo lý này, Tiết Tri Thiển dĩ nhiên biết, nàng đã cố gắng dẹp loạn phẫn nộ trong lòng, giả vờ điềm nhiên như không có chuyện gì, vừa rồi dùng bữa, lúc Hoàng hậu hỏi thăm, so với người không giỏi nói chuyện như Hoắc Khinh Ly, nàng quả thực là đối đáp trôi chảy, không ngờ vẫn bị Hoàng hậu nhìn ra sơ hở, vội vàng cúi đầu nói: “Đa tạ nương nương quan tâm, đêm qua Tri Thiển dính phải phong hàn, trước khi tới gặp nương nương, còn phải uống nửa chén thuốc, chắc thuốc kia bắt đầu có hiệu quả, mới có thể như thế.”

“Không trách được nhìn mặt ngươi không còn chút máu, hóa ra là đạo lý này.” Hoàng hậu gọi một thiếp thân cung nữ tới, “Ngưng Hương, ngươi đi đem áo lông chồn của bản cung cùng lộc nhung mà hôm qua Thái Y Viện vừa đưa tới đều mang tới đây, đưa cho Tiết cô nương.”

Tiết Tri Thiển bị hù dọa vội vàng nói: “Tri Thiển không dám nhận của nương nương lễ vật quý trọng như vậy.”

Hoàng hậu cười nói: “Có cái gì quý giá đâu, bản cung có vô số đồ trân bảo, nhiều đến ngay cả Bản cung cũng không biết gồm những gì, dù sao, Tiết thừa tướng liên tục vì triều đình bôn ba mệt nhọc, để bày tỏ chút lòng thành, Bản cung khen thưởng thiên kim của hắn cũng là phải, coi như là lễ ra mắt đi.” Thấy Ngưng Hương nâng hộp gấm đến, lại nói, “Bản cung cũng không thể nặng bên này nhẹ bên kia, Ngưng Hương, ngươi đi lấy Dạ minh châu mang tới đưa cho Hoắc cô nương.”

Hoắc Khinh Ly không nhún nhường như Tiết Tri Thiển, gật đầu: “Tạ nương nương ban thưởng.”

Lúc này Hoàng hậu mới hỏi Thái tử: “Hoàng nhi cảm thấy hai vị cô nương như thế nào?”

Thuần Thái Tử mặc dù mới mười tám tuổi, nhưng sẽ là người kế thừa ngôi vị Hoàng đế, là Hoàng thượng tương lai, dĩ nhiên dưỡng thành khí chất uy nghi, khí tràng không chút nào thua Hoàng hậu, sắc mặt trầm ổn nói: “Nhi thần đã có quyết định.”

Hoàng hậu nói: “Sao? Nhanh như vậy đã có quyết định, con nói một chút ta nghe thử, xem có cùng một người mà trong lòng bản cung đã chọn hay không.”

Thì ra Hoàng hậu cũng đã có đáp án.

Thuần Thái Tử vừa muốn nói chuyện, Hoàng hậu lại ngăn trở hắn, hỏi An Bình: “Thủy Dung, có phải con cũng đã chọn ra ai rồi?”

An Bình đáp: “Vâng đúng vậy.”

Hoàng hậu nói: “Vậy con nói cho Bản cung nghe trước, xem thử mẹ con chúng ta có liên tâm hay không.”

An Bình nghe thấy, sắc mặt lại thay đổi, bất quá vẫn đến thầm thì bên cạnh Hoàng hậu.

Hoàng hậu hài lòng gật đầu: “Quả nhiên ánh mắt hai mẹ con chúng ta đều giống nhau.”

An Bình về lại chỗ ngồi, Hoàng hậu mới cho phép Thái tử nói tiếp.

Thái tử cũng không gấp rút, mà từ trong cẩm bào lấy ra một vật, mở ra đúng là bức họa của Tiết Tri Thiển và Hoắc Khinh Ly.

Tiết Tri Thiển biết rõ đó là bức họa mà Tiết Tri Thâm nhắc tới.

Thái tử đưa bức họa đến trước mặt Hoàng hậu: “Mẫu hậu, người cảm thấy hai bức họa này có chỗ nào không giống?”

Hoàng hậu nhận lấy, xem qua bức họa, lại nhìn qua Tiết-Hoắc hai người, nói: “Tranh này vẽ không có gì là không giống, nhưng chỉ có thái độ của người vẽ tranh là không giống, rõ ràng bức tranh Hoắc cô nương lúc vẽ đã dụng tâm rất nhiều, con xem, ngay cả đường vân trên tà áo cũng vẽ cẩn thận như thế.”

Thái tử nói: “Mẫu hậu quả là tuệ nhãn, người họa hai bức tranh này, trong lòng xác thực cất giấu thiên vị, mẫu hậu có biết nguyên nhân vì sao không?”

Hoàng hậu suy đoán nói: “Có lẽ nào Hoắc cô nương là ý trung nhân của vị họa sĩ này?” Lại quan sát bức tranh một lượt, nói, “Họa kỹ trác tuyệt như vậy, lại ở cạnh hoàng nhi, người Bản cung có thể nghĩ đến chỉ có thể là đại công tử của Tiết thừa tướng.”

Thái tử đáp: “Thưa vâng, nếu nói quân tử không tranh đoạt cùng người tài, huống chi Tri Thâm là hảo hữu chí thân của con, nếu Hoắc cô nương đã là người yêu của Tri Thâm, dĩ nhiên nhi thần sẽ không tranh giành với hắn, xin mẫu hậu minh giám.”

Hoàng hậu gật đầu khen: “Một vị quân vương muốn cai quản giang sơn, ngoại trừ có tài trí, còn phải có lòng độ lượng, Hoắc cô nương là người ai gặp cũng thích, Thuần nhi lại nguyện ý giúp người hoàn thành ước vọng, có thể thấy được lòng dạ con rộng rãi, như thế mới ba phần giống phụ hòang con.”

Thái tử vội nói: “Tạ mẫu hậu tán dương.”

Tiết Tri Thiển nghe thấy thế lại không cho là đúng, Thái tử không chọn Hoắc Khinh Ly, có thể không phải vì Tiết Tri Thâm, chọn nàng, thì nhất định là vì Tiết Tri Thâm, ai mà không biết hai người bọn họ là bạn tốt… Đoán chừng là Tiết Tri Thâm không muốn làm nam sủng của Thái tử, hoặc là Thái tử ở đông cung, không dám hiển nhiên làm càn, mới thuận thế, tìm tỷ tỷ song phượng thai giống Tiết Tri Thâm tới bảy tám phần như nàng làm thế thân, còn quyết tâm thành toàn Tiết Tri Thâm cùng Hoắc Khinh Ly thành một đôi, như thế xem ra, Thái tử đối với Tri Thâm coi như một mảnh thâm tình …

Hoàng hậu hỏi: “Không chọn Hoắc cô nương, vậy chính là Tiết cô nương, hoàng nhi,con đã quyết định rồi?”

Thái tử đáp: “Nhi thần định rồi.”

Tiết Tri Thiển nghe được Thái tử trả lời khẳng định, trong lòng không chút cảm xúc, trước khi tiến cung, đúng là nàng quyết tâm không làm Thái tử phi, chỉ vì lúc đó nàng có người yêu, lại không ngờ “Người yêu” nàng lại là nữ nhân, hơn nữa còn là một nữ nhân thích đùa bỡn nàng, sau khi khiếp sợ, lòng đúng là chết lặng, dù sao là do mình ngu ngốc, gả ai cũng thế thôi.

Bất quá Hoàng hậu cũng không lập tức định đoạt, mà hỏi qua An Bình: “Thủy Dung, con nói thử xem.”

Lòng Tiết Tri Thiển bỗng dưng nhảy dựng, không tự chủ được nhìn về phía An Bình, mặc dù trong lòng ghi hận nàng ta, bất quá nàng cũng muốn biết An Bình chọn ai.

An Bình công chúa khẽ hé đôi môi đỏ mọng, chậm rãi nói ra: “Tiết cô nương.”

Tiết Tri Thiển một hồi mê muội, cuối cùng một chút xíu hy vọng cũng hoàn toàn tan biến, cũng không thèm nghĩ chút nào cho nàng, dù sao cũng từng quen biết, hơn nữa lại không biết nàng ta thân là nữ nhi, còn hâm mộ nàng ta, thế nhưng nàng ta hoàn toàn làm như không thấy, trực tiếp đem mình giao cho Thái tử, thật sự là lòng dạ độc ác mà.

Hoàng hậu nói: “Hoàng đệ con chọn Tiết cô nương, là vì hắn cùng Tiết công tử có tình quân thần, còn con? Tại sao con lại chọn Tiết cô nương?”

An Bình nói: “Hoắc cô nương cũng ở đây, nhi thần không tiện nói.”

Tiết Tri Thiển nghe vậy, kinh ngạc một hồi, lại không phải vì nàng, mà là vì Hoắc Khinh Ly? Quay đầu nhìn về phía Hoắc Khinh Ly, chỉ thấy mi mắt nàng ta buông xuống, thần sắc hời hợt, giống như người ngoài cuộc, hoàn toàn không tham dự đến, dường như sau khi vào hoàng cung, nàng ta bỗng trở nên kiệm lời hơn, bất quá Tiết Tri Thiển thầm nghĩ, chỉ sợ trong lòng Hoắc đại tiểu thư đang mừng thầm mà chết cười, Thái tử không chọn nàng, nàng dĩ nhiên không cần gả cho Thái tử, lại nghĩ tới nàng cùng người trong lòng của nàng song túc song phi, mà mình phải ở lại cô độc trong thâm cung sống hết quãng đời còn lại, trong lòng không khỏi chua xót, mắt cũng bắt đầu rưng rưng, lại không ngờ Hoắc Khinh Ly đột nhiên ngẩng đầu đối mặt với nàng, sợ nàng ta nhìn thấy vẻ mặt bi thiết của nàng, sợ bị nàng ta cười nhạo, Tiết Tri Thiển vội vàng xoay đầu.

Hoàng hậu hỏi Hoắc Khinh Ly: “Khinh Ly chắc không để ý?”

Hoắc Khinh Ly đáp: “Công chúa cứ nói đừng ngại.”

Lúc này An Bình mới nói: “Chỉ vì Tiết cô nương tính tình thật thà, mà ý nghĩ của Hoắc cô nương lại khiến người khác không cách nào nắm bắt.”

Hoàng hậu hỏi: “Con có thể nói rõ hơn không?”

An Bình nói: “Những gì mẫu hậu hỏi hai vị cô nương, phần lớn đều liên quan đến chính vụ, nhưng từ xưa đến nay hậu cung không được can chính, mẫu hậu hỏi như thế thật ra là cố tình, Tiết cô nương lại đối đáp trôi chảy, một mặt chứng tỏ Tiết cô nương quả là người có hiểu biết, mặt kia nói lên nàng là người lòng dạ giản đơn không phòng bị, mà Hoắc cô nương lại dùng vài câu qua loa nói cho qua chuyện, ngoài mặt đúng là phù hợp với điều kiện mà hậu cung đặt ra, nhưng lại không biết trong lòng có bao nhiêu tính tóan, có vẻ là người vô cùng tâm cơ, hậu cung vốn là chốn thị phi, những lúc phát sinh chuyện lục đục, có tâm cơ cũng có thể chấp nhận, nhưng là hoàng đệ trời sinh tính đơn thuần, nếu như cưới một người tâm cơ sâu như vậy làm Thái tử phi, chỉ sợ về sau sẽ bị đổi khách làm chủ, vả lại nhìn qua cử chỉ hai vị cô nương khi đến thăm, Tiết cô nương mặc dù không lộ rõ vẻ vui mừng trên mặt, nhưng là nàng dễ dàng để lộ tâm tình, rất dễ dàng đoán được nàng đang suy nghĩ gì, mà Hoắc cô nương, yên tĩnh đến mức như không hề tồn tại, cao thủ chân chính đều lấy tĩnh chế động, dùng bất biến ứng vạn biến, Hoắc cô nương mới chính là một vị cao thủ không lộ diện.”

Sau một màn như vậy, những người đang ngồi, đều có phản ứng khác nhau.

Vẻ mặt Hoắc Khinh Ly vẫn hời hợt như cũ, mà trên mặt Tiết Tri Thiển đã tỏ ý bội phục , dĩ nhiên nàng biết rõ Hoắc Khinh Ly có tâm cơ sâu, cho nên mới nhiều năm như vậy cũng không thể hoàn toàn hiểu được nàng ta, không nghĩ tới An Bình công chúa chỉ trong thời gian ngắn như vậy liền có thể nhìn ra, nhìn mặt đóan người đúng là bản lĩnh, nếu An Bình công chúa có thể nhìn ra được, vậy Hoàng hậu dĩ nhiên cũng có thể nhìn ra, không khỏi thay Hoắc Khinh Ly đổ mồ hôi lạnh, Hoàng hậu sẽ không vì vậy mà phòng bị nàng ta chứ?

Chỉ nghe Hoàng hậu nói: “Thủy Dung quả nhiên là thận trọng, nhưng bao nhiêu lý do đó dường như vẫn chưa đủ.”

An Bình cười khẽ: “Thủy Dung ở trước mặt mẫu hậu múa rìu qua mắt thợ, đắc tội với người, thật ra nói nhiều như vậy nhưng chỉ có hai lý do.”

Hoàng hậu gật đầu ý bảo nói tiếp.

An Bình nói: “Lý do thứ nhất chính là hoàng đệ từ lúc bước vào, ánh mắt không ngừng lưu luyến nhìn Tiết cô nương.”

(Tiết Tri Thiển: hắn ta muốn tìm bóng dáng Tri Thâm từ trên người của ta thì có…)

Thái tử nghe An Bình nói thế, mặt trắng lại hóa thành đỏ, hiển nhiên đã bị An Bình nói trúng tâm tư.

“Lý do thứ hai, là con theo ý nguyện của hòang hậu, nếu như mẫu hậu lựa chọn Hoắc cô nương, con đương nhiên cũng sẽ chọn Hoắc cô nương.”

Hoàng hậu nói: “Vậy sao? Làm thế nào con có thể nhìn ra ý nghĩ của ta?”

An Bình chỉ vào hai hộp gấm kia nói: “Từ lễ vật này liền có thể nhìn ra được, mẫu hậu tặng Tiết cô nương lông chồn lộc nhung, tặng Hoắc cô nương Dạ minh châu, nhìn qua Dạ minh châu muôn phần quý trọng, kì thực chưa hẳn như thế, lông chồn chống lạnh, lộc nhung bổ dưỡng, đó là mẫu hậu quan tâm thân thể Tiết cô nương, mà Dạ minh châu, chỉ biểu đạt lòng ngưỡng mộ dành cho Hoắc cô nương mà thôi, có thân hay không vừa xem hiểu ngay.”

Hoàng hậu lúc này mới cười nói: “Không hổ là trưởng công chúa của ta, toàn bộ bản lĩnh của ta con đều đã học được, giỏi, rất giỏi.”

An Bình khiêm tốn nói: “Nhi thần chỉ học được chút ít từ mẫu hậu, còn phải học tập mẫu hậu rất nhiều, mong mẫu hậu vui lòng chỉ giáo.”

Hoàng hậu nói: “Chỉ cần con không làm những chuyện khiến ta không vui, thì trong lòng mẹ con chúng ta đã không có ngăn cách.”

An Bình hơi do dự một chút, mới đáp: “Vâng ạ, nhi thần tuân mệnh.”

Tiết Tri Thiển nghe hai người đối thoại, sinh lòng ớn lạnh, vẫn nghe nói hậu cung sâu như biển, không nghĩ tới thân thiết như mẹ con, mà oán hận lại chất chứa lớn như vậy, nếu như nàng thực sự gả cho Thái tử, về sau chẳng phải là ngày ngày ở trong cảnh nước sôi lửa bỏng hay sao? Hết lần này tới lần khác Hoàng hậu, Thái tử, công chúa đều nhất trí, không hẹn mà cùng chọn nàng, giống như chuyện nàng trở thành Thái tử phi chắc chắn sẽ thành hiện thực.

[Phai Nhạt Năm Xưa] Chương 5

“Tôi vốn chính là đứa ngốc đó!”

            “Cái cô bé ngốc này…” trên mặt Phó Ý Trạch thóang ửng đỏ, mắt nhìn chằm chằm Diệp Lưu Niên đang tức giận đến mặt đỏ tai hồng nằm gọn trong vòng tay anh, gằn từng tiếng nói: “Cô bé ngốc như em rất đáng yêu… rất thiện lương…rất tự lực cánh sinh… Văn của em…cũng rất hợp ý tôi… Cử chỉ của em cũng…rất giống tôi… Chi bằng…Chúng ta thử xem? Thử ba tháng đi, nếu hai bên vừa lòng liền kéo dài hợp đồng.”

            Diệp Lưu Niên từ từ bình tĩnh trở lại, nhìn chằm chằm vào Phó Ý Trạch, tên đàn ông chất lượng tốt như vậy chỉ mới gặp mặt ba lần…Vậy mà lại tỏ tình với cô?

            Diệp Lưu Niên nuốt một ngụm nước bọt, chần chờ trong chốc lát, do do dự dự nói: “Chuyện đó…”

            Phó Ý Trạch nhìn cô với ánh mắt ngập tràn kỳ vọng, nếu có thể, anh rất muốn dùng ánh mắt mà chiếu sáng luôn Diệp Lưu Niên. Anh không biết Diệp Lưu Niên tiếp theo sẽ nói gì, nhưng anh tin rằng, điều đó… Nhất định là khó đỡ!

            “Anh nói anh xem tác phẩm của tôi rồi, đúng không?”

            “Ừ.”

            “Vậy anh đặt tạp chí《 Nhạc Du 》cả năm luôn đi, sẽ được giảm giá, còn được tác giả ký tặng, rất đáng cân nhắc a!”

            Phó Ý Trạch tan nát cõi lòng… Anh dở khóc dở cười nhìn Diệp Lưu Niên, anh biết, con đường phía trước của anh và Diệp Lưu Niên còn rất dài, còn anh sẽ cố gắng hòan thành con đường khó khăn đó.

            “Em là tác giả hợp đồng của Công ty điện ảnh Thế Sang, nếu còn để tôi biết em lén viết bài cho tạp chí, tôi sẽ nói chị Phó Ý Đóa trừ nhuận bút của em!”

            “Anh… được lắm!”

            Cơ sở kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng, Diệp Lưu Niên lại bi phẫn, cũng không thể làm gì ảnh hưởng tới chén cơm của mình được, nhưng cô cũng không ngốc đến mức cho rằng Phó Ý Trạch gặp qua cô hai lần liền thật sự nhất kiến chung tình, cùng lắm là có cảm tình mà thôi, cô không muốn day dưa loại tình cảm này. Gặp ma rồi còn không sợ tối sao?

            Thời đại bây giờ, yêu một người đàn ông chất lượng tốt như thế, phụ nữ bình thường chỉ có hai kết cục: trở thành quá khứ, hoặc thành kỉ niệm.

            Cả hai loại này, Diệp Lưu Niên đều đã nếm trải từ khi quen Đoan Trang, cho nên cô không muốn lại giẫm lên vết xe đổ đó. Vì thế quyết đoán chạy như điên, cuối cùng Phó Ý Trạch không còn đuổi theo nữa, không phải trong phút chốc anh đã vội buông tay, mà vì… còn nhiều thời gian.

            Vội vã chạy đến đại sảnh, lại một lần nữa chạm mặt những người một thân hàng hiệu bước thóang qua, Diệp Lưu Niên bỗng nhiên có chút hoảng hốt, ngày hôm nay thật đúng là buồn cười, tới nơi này làm gì, tới tìm Thẩm Vy để làm gì, mình chỉ là một tác giả hợp đồng mà thôi, Thế Sang sẽ không vì mấy cái tạp văn của mình mà đóng cửa, thậm chí ngay cả việc Thế Sang đã thay đổi Chủ tịch bản thân mình cũng không biết. Hai năm, đã hai năm rồi không gặp Đoan Trang, lần này gặp lại, cô vẫn chật vật như trước, anh vẫn xuất sắc như trước, thật đúng là một chút cũng không hề thay đổi. Cô đã muốn hoàn toàn trốn tránh, thay đổi hoàn toàn bản thân, thậm chí cô đã tin rằng mình có thể trở lại vô tâm vô tư như trước kia, nhưng bao nhiêu mộng tưởng vỡ tan, khi vô tình gặp lại anh.

            Cười khổ, bước ra khỏi cánh cửa xoay, gió lạnh thổi tới làm cô thanh tỉnh phần nào, theo bản năng muốn đút hai tay vào túi áo khoác, nhưng trong nháy mắt liền nghĩ đến Đoan Trang đã từng nói, “Phải nhớ luôn mang theo bao tay biết không, lỡ mà bị rạn hết da tay thì đừng bảo anh bôi thuốc cho em.”

Bao tay? Đúng là cô luôn quên mang theo, trước kia là vì ỷ lại có thể vói tay vào ngực Đoan Trang mà sưởi ấm, bây giờ, không thể nữa rồi.

            Bước đi thất thểu bên đường, đợi một hồi lâu cũng không thấy chiếc taxi nào chạy qua, xoa xoa đôi bàn tay lạnh cóng, lại giương mắt lên nhìn liền thấy một chiếc xe từ xa chạy lại.

            Người lái xe, có hóa thành tro Diệp Lưu Niên cũng nhận ra, là Đoan Trang.

            Không biết người ấy có nhìn thấy cô hay không, nhưng tâm trạng Diệp Lưu Niên đã biến chuyển không ngừng: anh ấy đang đợi mình sao? Anh ấy đang tìm mình sao? Anh ấy muốn đưa mình đi sao? Mình có muốn lên xe không? Hay sẽ xoay người trốn chạy?

            Nhưng chớp mắt xe đã đến ngay trước mặt cô, trong xe đúng là Đoan Trang, nhưng anh không hề dừng lại, thậm chí không hề liếc mắt nhìn về phía Diệp Lưu Niên, lấy tốc độ bình thường như cũ mà vượt qua.

            Diệp Lưu Niên lại một lần nữa trở thành một lần “Trải qua” của anh. Thật đáng buồn chính là, những chuyện giữa cô và anh, cô vẫn còn nhớ rõ từng chút một, thậm chí nhớ từng câu nói.

            “Đoan Trang, đừng tưởng rằng con gái không đánh nhau, thì sẽ không đánh lại anh.”

            “Đoan Trang, sao anh lại họ Đoan? Haa, Em biết rồi, mẹ của anh nhất định họ Thái, tất cả mọi người đều gọi là Tiểu Thái, vì thế có một ngày, bà ấy bị ba của anh đoan đi rồi! Ha ha ha…”

            “Đoan Trang, anh dẫn em ra cửa sông chơi đi, một lần thôi mà, chúng ta không dẫn theo chị Đoan Ảnh không được sao?”

            Diệp Lưu Niên nở nụ cười, cười chính mình sao lại nhớ những lời đó rõ ràng như thế, thuận tay lau giọt nước vừa tràn ra khóe mắt.

            Cô là người yêu trong quá khứ của anh, còn anh đã từng là người yêu của cô. Cô đã từng, bắt đầu từ 17 năm trước…

            17 năm trước, Diệp Lưu Niên 7 tuổi, Đoan Trang 11.

            Đoan Trang có một người chị, gọi là Đoan Ảnh, lớn hơn anh hai tuổi, từ nhỏ đã bị tật ở mắt, trở thành “khách quen” của bệnh viện. Làm em trai, Đoan Trang còn phải thêm một trách nhiệm chính là chăm sóc Đoan Ảnh. Ngày đó nhà họ Đoan rất nghèo, cha mẹ của anh là công nhân, tiền kiếm được mỗi tháng ngoại trừ dùng để trang trải chi phí sinh hoạt, thì tòan bộ số tiền còn lại hầu như đều vì bệnh của Đoan Ảnh mà “cống hiến” hết cho bệnh viện. Cuộc sống khó khăn, nên bao nhiêu bực tức cha mẹ anh đều đổ lên đầu “Đứa con phá sản” là Đoan Ảnh, nhưng cũng không thể không trị bệnh cho cô, mặt khác lại óan giận bệnh tật của cô. Người bị kẹp ở giữa chính là Đoan Trang, anh vừa thương chị gái, đồng thời cũng áy náy vì anh được cha mẹ cưng chiều, anh luôn cảm thấy vì sự tồn tại của mình mới khiến chị không được yêu thương. Cũng may Đoan Ảnh cũng không trách anh, ngược lại còn rất thương anh.

            Nhà họ Đoan là nhà trệt, có cái sân nhỏ có thể trồng chút rau dưa, nhưng ở cái chốn thị thành này thì ngay cả bùn đất cũng phải bỏ tiền ra mua, vì thế Đoan Trang nảy ra sáng kiến: đối diện có một công trường vẫn đang thi công, được bao quanh bởi mấy tấm tôn màu xanh, vừa lúc ở trong góc có một lỗ hổng có thể chui người vào lấy chút đất ra, mỗi lần không thể lấy nhiều lắm, mang theo một cái túi to, đổ đầy vào rồi mang ra là được. Thậm chí Đoan Trang còn cố tìm được một tấm ván gỗ và bốn bánh xe, buộc dây thừng xung quanh thành một cái ván trượt tự chế. Vào giờ tan học, Đoan Trang liền kéo ván trượt đi lấy đất. Công trường kia vốn dự định xây thành công viên, cho nên cấu tạo và tính chất của đất coi như không tệ, trong sân họ Đoan đã trồng được nào hành, nào bắp cải, bọn chúng đều phát triển sum xuê tươi tốt. Sau bảy tám lần đi lấy đất, khu vườn rau đã trở nên ngày một quy mô. Đoan Trang nghĩ, lấy thêm một lần nữa là được rồi.

            Nhưng thường thì “lần cuối cùng” luôn luôn gợi cho người ta nghĩ đến việc sẽ thất bại, và cả việc bị bại lộ nữa…

            Đó là một buổi tối mùa hè, mẹ Đoan một mình bận rộn chuẩn bị bữa cơm chiều đơn giản. Đoan Trang kéo tấm ván trượt đi, chào mẹ Đoan một cái, muốn đi đến công trường. Đoan mẹ kéo dài hơi bắt đầu mắng Đoan Ảnh, “Nha đầu chết tiệt kia, để em trai của mày đi một mình như thế coi có được không? Mày không biết đi theo phụ nó sao, việc nặng như vậy mà làm chị như mày đang làm gì!”

            “Dạ.” Đoan ảnh đang làm bài tập cũng không phản kháng, yên lặng đoạt lấy dây thừng cột chiếc xe trượt từ tay Đoan Trang. Đoan Trang thì thừa dịp Đoan mẹ không chú ý, làm cái mặt quỷ với chị, nhỏ giọng nói: “Ra tới ngoài thì đổi lại cho em kéo xe đó!”

            Đoan Ảnh mỉm cười, trước mặt là cậu em trai đã cao hơn cô một chút, cô không ngại phải nghe lời em trai, thật sự là như thế.

            Kỳ thật việc Đoan Trang thích đến công trường vì còn một nguyên nhân khác: anh thích nhìn những giàn giáo giăng khắp nơi, xe bồn xe cẩu, những tấm vật liệu, những dây thép ống đồng, anh thích tất cả, anh cảm thấy nếu có thể dùng gỗ xây nên một căn nhà ắt hẳn sẽ thú vị lắm, cũng rất thần kỳ nữa. Ngày đó, lần đầu tiên anh chăm chú nhìn một cái giàn giáo vừa được dựng, suy nghĩ xem có thể dựng trong sân nhà một cái giàn nho nhỏ hay không, anh không ngừng phác thảo bản kế hoạch ở trong đầu, mãi cho đến khi Đoan Ảnh gọi anh: “Em trai, ở đây có vài miếng gỗ vụn nè.”

            Gỗ vụn?

            Đoan Trang đi về phía Đoan Ảnh, trước oán giận vài câu: “Chị cứ đi lung tung, ở công trường hỗn lọan lắm.”

            “Hì!” thị lực Đoan Ảnh không tốt, chỉ biết cười, “Không phải ba nói muốn làm một cái bồn hoa sao? Chúng ta đem gỗ vụn về nhà làm đi.”

            “Không biết có lấy được không nữa…” Đoan Trang hơi do dự, anh nghĩ trong đầu rằng, xúc đất mang về thì không sao, nhưng lấy gỗ… Lỡ như đống gỗ này công trường người ta còn dùng đến thì biết làm thế nào?

            Đoan Ảnh lay lay cổ tay Đoan Trang, “Một chút gỗ vụn này, nhất định là người ta không cần mới ném ra đây, đúng không? Chắc ba sẽ vui lắm, nhiêu đây gỗ đủ cho chúng ta xây một cái bồn hoa rồi, chị cũng muốn tự mình trồng hoa, rồi được ngắm hoa nữa.”

            Đoan Trang cũng cười, nhìn hai má gầy gò của chị, anh gần như đồng ý ngay lập tức. Đúng vậy, chỉ là mấy miếng gỗ vụn mà thôi, vừa nhỏ vừa bẩn, đối với Đoan gia thì hữu dụng, chứ đối với công trường lớn như vậy, nhất định là rác rưởi. Anh bắt đầu khom lưng xuống, nhặt từng khối một, sau đó ném lên xe tải nhỏ của mình.

            “Tui biết mấy người là đồ ăn trộm mà!” Một giọng nói lanh lảnh bỗng nhiên từ cách đó không xa truyền đến.

            Sau lưng Đoan Trang cứng đờ, theo bản năng đứng dậy, ngạc nhiên nhìn về phía người đang nói.

            Xa xa là một cô bé chừng sáu bảy tuổi.

            Cô bé mặc chiếc áo ngắn tay cổ ren màu trắng, váy ngắn sẫm màu, dưới chân là đôi giày nhỏ xinh màu đen. Tóc của cô bé đen óng, thật dài, xoăn thành lọn, hai mắt cũng đen đen, to to, tròn tròn, giống như nàng công chúa nhỏ trong phim hoạt hình vậy.

            Kỳ thật rất nhiều năm sau đó khi anh nhớ tới cảnh tượng ấy, vẫn cảm thấy lúc đó mình rung động một cách ngốc nghếch thật buồn cười. Khi đó, anh và cô cũng chỉ là đứa con nít, chỗ nào có thể nói là xinh đẹp, cùng lắm chính là đáng yêu mà thôi. Nhưng tối hôm đó, đưa lưng về phía trời chiều, hình ảnh cô bé đó trừng mắt nhìn anh giữa nơi công trường hỗn lọan, tựa như một bức tranh mà anh nguyện dùng cả đời này để ghi nhớ. Thời gian trôi qua, mặc kệ năm tháng, cảm giác tim đập thình thịch khi đối diện với bức tranh đó vẫn vẹn nguyên như lúc ban đầu, thời gian chẳng thể phai mờ.

            “Tên ăn trộm kia, lần trước là trộm đất, lần này đến trộm gỗ hả?” Cô bé kia nói với giọng khinh bỉ, đến gần chị em họ Đoan.

            Đoan Trang ngừng rung động, ngược lại bị cái câu lên án “tên ăn trộm” làm cho kinh ngạc bối rối. Anh chắn trước mặt chị mình, rất tỏ ra vẻ nam tử hán, muốn nói gì đó, nhưng đúng là trên xe mình rõ ràng vẫn còn mấy miếng gỗ…

            Cô bé kia lấy ánh mắt khinh bỉ, nhìn từ trên xuống dưới đánh giá Đoan Trang và Đoan Ảnh, “Có mấy miếng gỗ vụn mà cũng trộm, liệu bán ve chai được bao nhiêu tiền hả?”

            Đoan Ảnh sợ hãi, có chút luống cuống.

—**—

Và đây là bé Diệp trong tưởng tượng của mình :)))

(Hinata trong Zenkai girl :3 )

[Song Phi Yến] Chương 7

Dùng điểm tâm xong, Tiết thừa tướng vào triều, Tiết phu nhân dẫn theo nha hoàn ra ngoài, tiểu thư nhỏ cùng tiểu thiếu gia đều bị quản gia đưa đến thư đường, cũng chỉ còn lại hai tỷ đệ sinh đôi là Tiết Tri Thiển và Tiết Tri Thâm.

Tiết Tri Thiển hỏi thăm hắn xem Thái tử tính chuyện chọn phi thế nào.

Sắc mặt Tiết Tri Thâm trầm trọng nói: “Có lẽ không ổn.”

Lấy hiểu biết của nàng đối với tên bào đệ này, Tiết Tri Thiển rất nhanh liền hiểu được ý tứ trong đó, hỏi: “Chứ không phải Thái Tử chịu Hoắc Khinh Ly rồi?”

Tiết Tri Thâm gật gật đầu, khuôn mặt đều nhanh buồn thành khổ qua .

Tiết Tri Thiển thất vọng oán giận: “Đúng là tên Thái Tử không có mắt nhìn người.”

Tiết Tri Thâm: “…”

Tiết Tri Thiển lại nói: “Tri Thâm, ta có một tin tức càng không may đây, đệ có muốn nghe không?”

Tiết Tri Thâm bỗng dưng ngẩng lên đầu đã mau rủ xuống đến mặt đất, mặt khổ qua cả kinh trắng bệch: “Chẳng lẽ Khinh Ly cũng nguyện ý gả cho Thái tử?”

Tiết Tri Thiển nói: “Cái đó cũng không phải, nhưng là, ” lời nói xoay chuyển, “Không khác Thái tử là mấy, Hoắc cô nương nói nàng có người trong lòng.”

Một tiếng “Rầm”, Tiết Tri Thâm từ trên ghế té xuống, thật lâu mới đứng lên, sợ hãi hỏi Tiết Tri Thiển: “Có thật không?”

Hắn nói Thái tử vừa ý Hoắc Khinh Ly, nhưng thật ra Thái tử chưa thấy qua Tiết Hoắc hai người, dĩ nhiên không biết nên chọn ai làm Thái tử phi, mới bảo hắn vẽ ra hai bức họa để so sánh, Tiết Tri Thiển tuy là đại tỷ cùng một mẹ sinh ra, nhưng hắn chưa từng vẽ qua nàng một lần nào, mà Hoắc Khinh Ly, lại là người hắn thầm thương trộm nhớ bao năm qua, đã len lén họa vô số bức tranh về nàng, kết qủa không cần nói cũng biết, như bao lần, trong lúc hắn họa Hoắc Khinh Ly, trong lòng ngập tràn tình yêu, đã quên ý tứ, vẽ nên bức tranh Hoắc Khinh Ly đẹp như tiên giáng trần, Thái tử chỉ nhìn thoáng qua, liền nói, ra là Hoắc cô nương đẹp hơn, làm cho hắn hối hận không kịp, bất quá lúc sau Thái tử lại nói một câu, hay là gặp thử một lần, rồi mới quyết định, chừa lại cho hắn một tia hy vọng trong lòng.

Tiết Tri Thiển nói: “Chính miệng nàng ta nói còn giả đi đâu được?”

Tiết Tri Thâm hỏi kỹ: “Là công tử nhà nào, công tử nhà nào?”

Tiết Tri Thiển nói chi tiết: “Cái đó thì không biết, nàng ta không chịu nói.”

Tiết Tri Thâm tự an ủi mình nói: “Hoặc là Khinh Ly nói vậy, chỉ vì không muốn gả cho Thái tử mà thôi.”

Tiết Tri Thiển muốn nói cho hắn biết, vẻ mặt Hoắc Khinh Ly lúc đó không giống giả vờ chút nào, bất quá chứng kiến bộ dáng Tiết Tri Thâm đáng thương, cũng không dám làm hắn thêm đau lòng: “Tóm lại, cả hai bọn ta ai cũng không muốn gả cho Thái tử, đệ tự biết phải làm sao đi?”

Tiết Tri Thâm nói: “Ta sẽ cố hết sức.” Nhìn thoáng qua mặt trời, “Vậy ta phải vào cung ngay.” Trước khi đi không khỏi oán hận một câu, Thái tử chọn phi, mà sao người bận rộn nhất lại là hắn?

Tiết Tri Thiển phá lệ ở trong phủ suốt một ngày, đâu cũng không đi, nếu không phải ngồi trong thủy đình ngẩn người, thì cũng ngồi nhìn cây cỏ đến xuất thần, yên tĩnh một cách kì quái, làm hại nha đầu cùng các gia nhân khác trong phủ đều nơm nớp lo sợ, mỗi lần thấy đại tiểu thư an tĩnh như vậy, liền có nghĩa là bão táp sắp sửa tới nơi rồi …

Chỉ có nhũ nương Bao Uyển Dung là đoán ra được đôi phần, cũng không hỏi thêm nhiều, chỉ âm thầm cảm khái, oan gia nên giải không nên kết, tự xoay người rời đi.

Buổi chiều, hai cha con Tiết thừa tướng cùng nhau hồi phủ, đề cập tới chuyện Thái tử chọn phi, Tiết thừa tướng vẫn nói đi nói lại một câu, đường vào cửa cung sâu như biển, Tiết Tri Thâm thì nói chuyện này còn chưa dám chắc, bởi vì Thái tử không dám ngỗ nghịch ý của hoàng thượng.

Tiết Tri Thiển nghe được không khỏi cảm thấy nhàm chán, vô duyên vô cớ bỗng dưng có quan hệ với Thái tử, đây không phải gọi là họa trời giáng hay sao?

Tiết phu nhân thường xuyên niệm kinh tụng phật, giữ tâm bình tĩnh, bà khuyên nữ nhi, là phúc thì không phải là họa, là họa thì tránh không khỏi, trời sinh voi sinh cỏ.

Tiết Tri Thiển ngẫm lại thấy cũng đúng, bực bội cũng vô dụng, nếu cứ oán than, chỉ tổn hao tâm tư của mình, lại nghĩ đến, Hoắc Khinh Ly cũng gặp vấn đề khó khăn như nàng, nhưng lại tỉnh táo hơn nàng nhiều, người ta tâm cơ sâu như thế, nói không chừng còn đang nghĩ ngợi biện pháp tính kế nàng, trước hết để cho nàng ngồi vào vị trí Thái tử phi, sau đó bản thân cùng người yêu song túc song phi, có thể nói là một lần vất vả suốt đời nhàn nhã.

Như vậy sao được chứ!

Tiết Tri Thiển nghĩ như thế, tâm lập tức tĩnh, nàng không thể ngồi chờ chết, lộn trở lại phòng, tìm người thân cận nhiều mưu trí – Bao đại nương nhà nàng bày mưu tính kế.

Bởi vì Hoàng hậu nương nương đãi chính là dạ tiệc (tiệc đêm), mặt trời lặn xuống, Hoắc Khinh Ly mới đúng hẹn đến phủ Thừa Tướng đón Tiết Tri Thiển cùng nhau tiến cung.

Lúc Hoắc Khinh Ly nhìn thấy Tiết Tri Thiển, thì ngây ngẩn cả người, vị trước mắt này là thiên kim Tiết thừa tướng Tiết đại tiểu thư đây sao?

Người ngày thường luôn yêu thích ăn vận diễm lệ tựa khổng tước như Tiết Tri Thiển, hôm nay lại mặc một bộ váy dài chấm đất màu xanh nhạt, trên tay đeo vòng ngọc lục bảo, tóc đen như mực rủ xuống đến bên hông, đối với Hoắc Khinh Ly mà nói, đây là kiểu trang phục hàng ngày của nàng, nhưng đối với Tiết Tri Thiển mà nói, thì thật là “giả bộ” mà, trên mặt Tiết Tri Thiển còn có một chiếc khăn che màu trắng, chỉ lộ ra đôi mắt làm rung động lòng người của nàng, dường như đã hòan tòan trở thành một người khác.

Hoắc Khinh Ly lập tức đoán ra dụng ý của nàng, bất quá, không biết là ai mách cho nàng cách này? Nếu mục đích của Tiết Tri Thiển là muốn chặt đứt ý định của Thái tử dành cho nàng ta, thì thật là sai mười phần, bình thường tuy cách ăn mặc diễm lệ bắt mắt, nhưng giờ phút này cảm giác tươi mát thanh lịch chẳng phải là đẹp không gì sánh nổi sao, nàng còn dùng màn che mặt, căn bản chính là che dấu phần nào nhan sắc, không chịu để lộ ra, ăn mặc thành như vậy, nàng ta muốn câu dẫn Thái tử gia sao…

Tiết Tri Thiển đến gần, cũng quan sát Hoắc Khinh Ly một lượt, vẫn là cách ăn mặc thanh nhã trước sau như một, siêu trần thoát tục, trong nội tâm thầm nghĩ, lần này nhất định phải thành công, nói: “Chúng ta đi thôi.”

Hoắc Khinh Ly thấy Bao Uyển Dung giúp Tiết Tri Thiển lên xe ngựa xong, lại đi về hướng khác, kinh ngạc hỏi: “Bao đại nương không theo cùng sao?”

Tiết Tri Thiển ngồi vững vàng, mới nói: “Nhũ nương phải giúp ta làm một chuyện rất quan trọng.”

Hoắc Khinh Ly nhớ lại hai ngày trước Tiết Tri Thiển ở Linh Lung phường nói, nàng ta có hẹn một người ba ngày sau gặp mặt, người kia ắt hẳn là Thủy công tử mà Tiết Tri Thiển liên tục nhắc tới, Hoắc Khinh Ly vén nửa mành lên, quả nhiên nhìn thấy Bao Uyển Dung xách theo bao đồ trên tay, đây chắc là thay Tiết Tri Thiển đến chỗ hẹn, hoặc là, vị Thủy công tử kia cũng không đến nổi quan trọng như Tiết đại tiểu thư nói.

Mặc dù ở dưới chân thiên tử, cha của các nàng lại là hai đại quyền thần của triều đình, Tiết thừa tướng và Hoắc đại tướng quân, nhưng đây là lần đầu tiên hai nàng tiến vào hoàng thành, nhìn về phía trước, tường thành cao cao dưới ánh chiều tà, lưu quang chói mắt, cung điện to lớn hoa lệ kéo dài như vô tận, chẳng thể biết được còn sâu cỡ nào.

Tiết Tri Thiển tức cảnh sinh tình, nhẹ giọng đọc lên bài từ của tài nữ Lý Thanh Chiếu: “Đình viện bao la sâu thăm thẳm, Mây mù song các vắng tanh, Vì ai tiều tụy phai nhan sắc, Đêm qua mộng tốt, giấc chẳng thành.”

Hoắc Khinh Ly nghe tiếng ngẩng đầu, nhìn xuống chỉ thấy mảnh lụa trắng nên không thể nào thấy được thần sắc của Tiết Tri Thiển, chỉ thấy đôi mi thanh tú của nàng cau lại, ánh mắt lộ vẻ trầm tư, mang theo vài phần u oán vài phần tiếc hận, Hoắc Khinh Ly không biết nàng là bất mãn thay cho ba ngàn cung phi hay đang thương cảm cho số phận của mình.

Tiết Tri Thiển thấy nàng quan sát mình, trên mặt cũng nhìn không ra đồng tình hay không đồng tình, nhân tiện nói: “Nhiều nữ nhân như vậy cùng chia sẻ một người nam nhân, thậm chí có người cả đời cũng chưa từng thấy qua mặt Hoàng thượng một lần, cứ như vậy mà chết già trong cung, chẳng lẽ không đáng thương sao?”

Hoắc Khinh Ly nói: “Tuy nói thế, nhưng Hoàng hậu địa vị cao thượng, khác hẳn những phi tần bình thường.”

“Vậy thì thế nào, cùng người bên gối đồng sàng dị mộng, thì có khác gì những phi tử không được cưng chiều kia?”

Hoắc Khinh Ly hỏi: “Làm sao ngươi biết Hoàng thượng đối với Hoàng hậu không phải thật lòng?”

Tiết Tri Thiển khịt mũi coi thường: “Nếu như thật lòng, hàng năm cũng sẽ không đi tuyển tú nữ, nữ nhi nhà ai mà không phải là tâm can của cha mẹ, đưa vào cung rồi, chẳng khác nào đưa vào lao tù, chẳng may thất sủng chỉ sợ là cả đời cũng không thấy được mặt cha mẹ lấy một lần, vả lại, mặc dù hiện tại được Hoàng thượng ngàn vạn sủng ái, cũng không phải chuyện tốt lành gì, không được bao lâu, Hoàng thượng chán rồi, không vừa mắt sẽ bị tống vào lãnh cung, chẳng thà chưa từng được sủng ái, chứ chim sẻ biến thành phượng hoàng xem như đạt thành tâm nguyện, nếu như lại từ phượng hoàng lạc thành gà mái, thì đó mới thật sự là sống không bằng chết.”

Hoắc Khinh Ly nói: “Ngươi cũng thực là mâu thuẫn, tối hôm trước còn cực lực khuyên ta gả cho Thái tử, nói Thái tử tốt này tốt nọ, không lấy thì thật là đáng tiếc, lúc này lại trống đánh xuôi kèn thổi ngược.”

Mặt Tiết Tri Thiển ửng hồng lên, thầm nghĩ, ta khuyên ngươi gả, chẳng phải vì ta không muốn gả sao, đương nhiên lời nói này khẳng định không thể nói ra miệng, chỉ nói: “Ý định của Hoàng thượng chẳng phải luôn thay đổi liên tục sao, tóm lại không thể gả Hoàng thượng, cũng không thể gả Thái tử, hoàng cung mặc dù đẹp đẽ, trong mắt của ta cũng không khác nhà dân thường.”

Hoắc Khinh Ly cười: “Ngươi cũng không sợ kiêng kị, chúng ta hiện tại có thể đã vào tới đại viện của hoàng cung, nếu nói ra tai vách mạch rừng, ngươi không sợ bị người khác nghe thấy sao, chẳng may tai bay vạ gió?”

Tiết Tri Thiển ngược lại một chút cũng không lo lắng: “Trên xe này ngọai trừ chủ tớ các người ra, cũng không có người ngoài, muốn cáo trạng cũng là ngươi, ngươi bây giờ tự bảo vệ mình còn khó, chắc cũng không nhàn rỗi mà đi bận tâm lời ta nói nhỉ?”

Hoắc Khinh Ly không trả lời.

Hoàng cung đúng là rộng lớn, thời gian xe ngựa chạy đã được hai nén hương, mới tới cung Hàm Phúc của Hoàng hậu.

Thường Tứ Hỉ nhảy xuống xe ngựa trước, đỡ tiểu thư nhà mình xuống xe xong, liền đứng qua một bên, bỏ lại Tiết Tri Thiển đứng trên xe ngựa sững sờ, thật đúng là diễn xuất của nô bộc trung thành…

Bàn đạp xe ngựa cách mặt đất khá cao, lúc đi, là nhũ nương nâng nàng lên xe, bây giờ nhũ nương không có ở đây, nàng có nên học Thường Tứ Hỉ trực tiếp nhảy xuống luôn không? Bất quá nàng là một đại tiểu thư cứ như vậy nhảy xuống, có phải hơi thất lễ không? Tiết Tri Thiển đang do dự, trước mắt hiện ra một đôi bàn tay mềm mại như ngọc, là Hoắc Khinh Ly.

Tình thế cấp bách, Tiết Tri Thiển không cự tuyệt, bắt lấy tay Hoắc Khinh Ly, cũng không biết có phải là Hoắc Khinh Ly cố ý, hay là trong lòng nàng không được tự nhiên, muốn bước xuống cho ưu nhã một chút, ai ngờ trợt chân một cái, cả người bổ nhào vào Hoắc Khinh Ly.

May sao Hoắc Khinh Ly có công phu, nhẹ nhàng ôm nàng lui về phía sau một bước dài, hai người mới không thất thố té thành một đống trước cửa tẩm cung của Hoàng hậu…

Tiết Tri Thiển chưa tỉnh hồn ôm lấy Hoắc Khinh Ly, nhất thời đã quên buông tay.

Hoắc Khinh Ly thì chớp mắt nhìn nàng, qua một hồi lâu, rốt cục nhịn không được xì cười ra tiếng.

Tiết Tri Thiển đầu tiên là sững sờ, lập tức hiểu ý, sờ lên mặt, quả nhiên không thấy cái khăn che mặt đâu, vừa thẹn vừa giận, đẩy nàng ra, đảo mắt tìm, chỉ thấy cái khăn bị gió cuốn tới trên vai một tiểu thái giám, đỏ mặt đi tới lấy lại, rồi lại che lên, mới thẹn quá hoá giận nói: “Cười cái gì mà cười?”

Hoắc Khinh Ly trên mặt ngưng cười, trong ánh mắt vui vẻ không hề giảm, hóa ra đằng sau khăn che có “ẩn tình”

Tiết Tri Thiển biết rõ nàng đoán được nguyên nhân, nhưng là cố kỵ đến bên cạnh thái giám hầu hạ Hoàng hậu, chỉ có thể giải thích nói: “Tối hôm qua ăn đồ không tốt, mới biến thành như bây giờ.”

Hoắc Khinh Ly lại cười nói: “Tiết cô nương dù cho trên mặt có thêm vài cái chấm đỏ, vẫn xinh đẹp động lòng người, hơn nữa còn tươi tắn thêm vài phần.”

Tiết Tri Thiển hừ lạnh: “Không sánh bằng Hoắc cô nương.”

Đèn lồng được thắp lên, vài tên thái giám dẫn hai người đi vào.

Đồ ăn được bầy trên bàn tiệc, nhất danh cung nữ nói, Hoàng hậu nương nương đi đông cung Thái tử, lát nữa mới đến, bảo các nàng chờ ở phòng khách.

Hai người ngồi vào chỗ của mình, cung nữ dâng trà thơm lên, trong cung Hàm Phúc mặc dù thái giám cung nữ đứng thành hai hàng, nhưng lại yên tĩnh đến mức ngay cả âm thanh nhỏ nhất cũng không hề nghe thấy, hai người tự nhiên cũng không còn tùy ý như ở bên ngoài, đều im lặng không lên tiếng, lẳng lặng mà chờ.

Nửa chung trà sau, truyền đến: “Hoàng hậu nương nương giá lâm, Thái tử điện hạ giá lâm, An Bình công chúa giá lâmmmm – – “

Tiết Tri Thiển cùng Hoắc Khinh Ly vội vàng quỳ lạy trên mặt đất.

Liền nghe thấy một thanh âm dịu dàng: “Hai vị cô nương ngẩng đầu lên cho ta xem nào.”

Tiết Tri Thiển ngẩng đầu lên, nhìn đến trước tiên chính là phượng bào tơ vàng chấm đất, khuôn mặt tuy đã có tuổi nhưng không mất đi phong mạo, trâm vàng lóe sáng trên mái tóc được búi cầu kỳ đẹp mắt, vị nữ nhân cao quý này không ai khác chính là Hoàng hậu nương nương, vội vàng hành lễ, nhìn lại bên trái Hoàng hậu là thiếu niên mặt như quan ngọc, không cần phải nói, nhất định là Thái tử điện hạ, Tiết Tri Thâm quả nhiên không có lừa nàng, Thái tử này thật đúng là bộ dáng phi phàm, sau khi hành lễ, ánh mắt dời sang phải, Tiết Tri Thiển đột nhiên như gặp sét đánh giữa trời quang, hòan tòan mất hết vẻ cung kính, vẻ mặt khiếp sợ, bật thốt ra: “Ngươi là…” Bất quá câu sau bị nàng cố gắng mà nuốt xuống.

Biểu hiện khác thường này lập tức làm mọi người chú ý.

Hoàng hậu nói: “Chẳng lẽ ngươi đã từng gặp qua An Bình?”

Tiết Tri Thiển đã khôi phục thái độ bình thường, cúi đầu xuống đất lắc đầu: “Dân nữ chưa từng.”

Ánh mắt Hoắc Khinh Ly thì từ trên người Tiết Tri Thiển chuyển qua An Bình công chúa, chỉ thấy An Bình công chúa một thân cẩm y thêu hoa hồng, tư thái Linh Lung, tóc mây buông thả, phía trên điểm chiếc kẹp vàng, trang điểm nhẹ, tôn lên vẻ hoa mỹ dịu dàng.

Hoàng hậu chỉ tưởng Tiết Tri Thiển nhận lầm người, hòa nhã nói: “Hai vị cô nương không cần đa lễ, đều hãy bình thân.”

Hai người tạ ơn xong, Tiết Tri Thiển uyển chuyển nói nàng muốn đi thay quần áo, Hoàng hậu dĩ nhiên đồng ý .

Lúc Tiết Tri Thiển trở về, đã bỏ đi cái khăn che mặt, ngay cả mấy chấm đỏ cố tình vẽ lên cũng xóa đi .

Hoắc Khinh Ly âm thầm buồn bực, không biết tại sao.

Liền nghe Hoàng hậu nương nương nói: “Trước kia còn nghĩ thiên hạ phóng đại, không ngờ rằng hai vị cô nương đúng là xinh đẹp như hoa như trên phố đồn đãi, Thuần nhi, vậy thì con tự mình tới chọn đi, Thủy Dung, con cũng giúp hoàng đệ con xem qua một chút.”

An Bình công chúa nói: “Vâng thưa mẫu hậu.”

Hoắc Khinh Ly giật mình một cái vì bất ngờ.

Tiết Tri Thiển đến gần Hoắc Khinh Ly, lạnh lùng nói: “Ngươi có lấy chồng không? Không lấy thì ta gả.”

许诺 / Lời Hẹn Ước

704_564188_652888

许诺 / Lời Hẹn Ước

(OST Truyền Thuyết Bạch Xà)

Trình bày: Huỳnh Thánh Y & Lâm Phong

Dịch: Dee S

 

Chờ đợi duyên phận phải ngàn năm

Yêu chàng chỉ cần trong chớp mắt

Si mê chàng dù muôn vàn nguy hiểm

Ta cam tâm lạc bước chốn hồng trần

Hơi thở của nàng lay động trái tim ta

Thay nàng đau khổ, lệ rơi cũng hóa ngọt bùi

Dẫu thế gian muôn vàn thay đổi

Lòng ta quyết sẽ không đổi dời

Chỉ cần nàng lại xuất hiện ở nhân gian

Chorus:

Sống vì chàng là lời hẹn ước của ta

Mất chàng rồi, ta đâu còn gì để mất

Chỉ cần hạnh phúc, yêu chàng có gì sai?

Gông xiềng năm tháng chẳng thể trói được hai ta

Suối tóc nàng lay động trái tim ta

( Nhớ đôi mắt chàng sâu lắng )

Thay nàng đau khổ, lệ rơi cũng hóa ngọt bùi

( Chân tình dần cảm động thế gian )

 

Một năm rồi lại một năm

Trái tim ta (trái tim chàng)

Không thay đổi (không thể đổi thay)

Chỉ cần nàng (chỉ cần chàng)

Lại xuất hiện ở nhân gian (lại xuất hiện)

Chorus

Sống vì chàng là lời hẹn ước của ta

Mất chàng rồi, ta đâu còn gì để mất

Chỉ cần hạnh phúc, yêu chàng có gì sai?

Gông xiềng năm tháng chẳng thể trói được hai ta

Kiếp sau xin chàng hãy đợi ta!

 

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Loi-Hen-Uoc-Lam-Phong-Huynh-Thanh-Y-OST-Truyen-Thuyet-Bach-Xa-Lam-Phong-Huynh-Thanh-Y/IW8F6OZ8.html