THÔNG BÁO: VỀ VIỆC MANG TRUYỆN RA KHỎI BLOG!

wrc0

Chào mọi người, rất cám ơn vì đã quan tâm đến blog của mình :)

Như các bạn thấy, mình cũng như bao Editor khác, dịch truyện vì sở thích và hoàn toàn phi lợi nhuận.

Mình không phải người khó khăn gì. Thế nên mình chỉ yêu cầu các
bạn Repost tôn trọng mình 1 chút.

Các bạn muốn mang truyện đi đâu cũng đc. NHƯNG:

1. Phải thông báo với mình 1 tiếng
2. Ghi rõ nguồn
3. Dẫn link repost ( nếu có thể )

Hiện tại mình sẽ đặt pass và làm pic 1 số chương truyện.

Rất mong nhận đc phản hồi tích cực từ phía các bạn!

Thân ái!

Dee S.

[Song Phi Yến] Chương 5

large_12_2011_120b153db0e86c01355975d5073e2c46.gif

Trước khi Tiết Tri Thâm vào cung, Tiết Tri Thiển lôi kéo hắn, tha thiết nói: “Tri Thâm a, dựa vào quan hệ giữa đệ và Thái tử, à không, là giao tình, bất luận thế nào cũng phải khuyên hắn bỏ đi ý định cưới tỷ.”

Tiết Tri Thâm: “… Vậy còn Khinh Ly phải làm sao bây giờ?”

Tiết Tri Thiển nhếch miệng nói: “Nói không chừng Hoắc cô nương người ta cầu còn không được? Thái tử phi a, thân phận tôn quý biết bao nhiêu.”

Tiết Tri Thâm nghe nàng nói thế, lập tức làm bộ phất tay áo rời đi.

Tiết Tri Thiển đành phải đầu hàng nói: “Được rồi được rồi cùng lắm thì đệ khuyên Thái tử là không muốn cưới cả hai người đi.”

Tiết Tri Thâm nói: “Cũng thế thôi.”

Tiết Tri Thiển lại không nhịn được giội cho hắn gáo nước lạnh: “Ngươi nói ngươi lớn lên tuấn tú lịch sự, cô nương theo đuổi ngươi đều đếm không xuể, cần gì suốt ngày đeo đuổi Hoắc Khinh Ly? Mấy năm nay, nếu ả chịu thích ngươi, thì đã sớm thích rồi, ta nói cho ngươi biết trái tim ả ta làm bằng đá, vô cùng vô tình.”

Tiết Tri Thâm thở dài nói: “Tình cảm không thể cứ nói bỏ là bỏ, nếu ta có thể buông tay, thì đã buông từ sớm rồi.”

Tiết Tri Thiển không chịu nổi hắn đường đường một đại nam nhân lại ủ dột vì tình, đẩy bả vai hắn nói: “Ngươi, đi nhanh đi.”

Tiết Tri Thâm đi hai bước thì quay đầu lại: “Bằng không tỷ giúp ta thăm dò ý tứ của Hoắc cô nương đi.” Giống như đưa ra quyết định quan trọng, bi thiết nói, “Nếu như lòng nàng thật sự muốn gả cho Thái tử, ta, ta nhưng sẽ giúp cho nàng.”

Tiết Tri Thiển có chút im lặng nhìn hắn: “Ngươi nói ta nên khen ngươi si tình, hay là nên mắng ngươi ngu muội đây!”

Tiết Tri Thâm thở dài một cái, bước đi.

Tiết Tri Thiển nhìn thấy bóng lưng hắn cô đơn, lắc đầu cảm khái: “Tại sao ta lại có một tên đệ đệ không tiền đồ như vậy chứ, thật sự là đáng thương mà.”

Vừa chuẩn bị trở về phòng, Bao đại nương tìm đến nói: “Tiểu thư, Tiền công tử phái người tới đón tiểu thư.”

Nhiều chuyện rối rắm xảy ra như vậy, Tiết Tri Thiển làm sao còn có tâm tư cùng người không liên quan đi thưởng hoa ngắm trăng, u sầu nói: “Ta không có hứng, đến phòng thu chi lấy bạc trả lại cho Tiền công tử đi.”

Bao Uyển Dung làm theo lời nàng sai bảo, làm xong xuôi ổn thỏa, trở lại, chỉ thấy Tiết Tri Thiển ngồi gần cửa sổ, nâng má, nhìn chằm chằm gấm hoa đọat lại được từ tay Hoắc Khinh Ly đến ngẩn người.

Nhũ nương cả kinh nói: “Tiểu thư, người cũng đừng nói cho ta biết, là người muốn làm xiêm y tặng cho Thủy công tử.”

Tiết Tri Thiển liếc nàng một cái: “Không được sao?”

Nhũ nương xem thường nói: “Thật không đó?” Tiểu thư nhà nàng là do một tay nàng nuôi lớn, cân lượng bao nhiêu, nàng rõ ràng nhất, nếu để cho tiểu thư làm thơ vẽ tranh, thì còn có thể, chứ còn nữ công, thì thật ép buộc làm khó người rồi.

Có lần tiểu thư giận dỗi với tiểu thư Hoắc gia, Hoắc đại tiểu thư nhà người ta không những một bụng kiếm thuật, mà đến tài may vá đan thêu cũng tinh thông không ngờ, thêu được cái túi thơm hệt như ngoài cửa hàng, mà tiểu thư nhà nàng, chỉ có thể dùng “vô cùng thê thảm” để hình dung, đem uyên ương thêu thành vịt bầu không nói, mười đầu ngón tay còn bị kim châm đến bật máu, ăn cơm ngay cả đũa đều cầm không được, may sao Hoắc đại tiểu thư nhà người ta không hề ghét bỏ cũng chẳng cười nhạo, chẳng những đem túi thơm xinh đẹp tự mình thêu đưa cho tiểu thư nhà nàng, còn nhận lấy khăn tay thêu hình vịt bầu xấu miễn bàn = = …

“Ta không làm, không phải đã có ngươi rồi sao?” Tiết Tri Thiển không nói lời nào đem tơ lụa thả trên tay nhũ nương, lại mô tả qua hình dáng Thủy công tử mà hôm trước nàng đã quan sát, “Hôm sau đi gặp Thủy công tử, ta muốn ngươi phải làm xong xiêm y, .”

Nhũ nương thấy nàng đi ra ngoài, hỏi: “Tiểu thư, người đi đâu vậy?”

Tiết Tri Thiển vẻ mặt mất hứng nói: “Tri Thâm bảo ta đi dọ ý họ Hoắc kia, hỏi xem nàng có muốn gả cho Thái tử không.”

“Có cần ta đi theo không?”

“Không cần, ngươi chuyên tâm giúp ta may xiêm y là tốt rồi.”

Bao Uyển Dung lo lắng hỏi: “Nếu như người cùng tiểu thư Hoắc gia đánh nhau, phải làm sao bây giờ?”

Tiết Tri Thiển cắn răng một cái: “Cùng lắm thì ta nhịn nàng một lần.” Lại nhéo nhéo má nhũ nương nói, “Uyển Dung a, chuyện y phục liền nhờ cả vào ngươi, yên tâm đi, như cũ, mười lượng bạc.”

Bao Uyển Dung mặt mày hớn hở nói: “Ai da, tiểu thư, sao lại nói vậy a, nói chuyện tiền bạc thiệt là dễ mất tình cảm lắm đó nha, hai mươi lượng, ta nhất định làm còn đẹp hơn Vương tú nương ở thành tây.”

Tiết Tri Thiển vỗ vai của nàng nói: “Đồng ý.”

Hoắc Khinh Ly đang ở trong sân luyện kiếm, liền nghe thấy giọng Thường Tứ Hỉ hô to gọi nhỏ từ xa đến gần.

“Tiểu thư, có chuyện lớn rồi, Tiết đại tiểu thư đến quý phủ chúng ta!”

Hoắc Khinh Ly vung một đường kiếm, từ trên đỉnh cây cao hơn một trượng(*) chém đứt vài miếng lá cây, mới nhẹ nhàng phi thân xuống.

(*) 1 trượng Trung Hoa: khỏang 3.33 mét

Bên này Thường Tứ Hỉ cũng đến, vừa thở vừa nói: “Đến một mình, trên mặt không thấy sát khí.”

Hoắc Khinh Ly nhàn nhạt nói: “Ngươi đi bảo Tiết cô nương chờ một lát, ta đi thay y phục sẽ tới sau.”

Thường Tứ Hỉ bẩm lại với Tiết Tri Thiển.

Kết quả Hoắc Khinh Ly một lần thay y phục lại đến nửa canh giờ, Tiết Tri Thiển sớm đoán được nàng sẽ làm như vậy, thấy Hoắc Khinh Ly tới, cố gắng đè xuống nổi giận trong bụng, giả bộ như không thèm để ý chút nào, cười nói: “Ta còn tưởng rằng Hoắc cô nương chuẩn bị giữ ta lại quý phủ dùng cơm chứ.”

Hoắc Khinh Ly cũng cười: “Ta cũng muốn lắm, bất quá Tiết cô nương sớm đã hẹn Tiền công tử, sợ là ta không có cơ hội rồi.”

Tiết Tri Thiển cắt ngang nàng: “Hoắc cô nương nói thật sao? Tiền công tử hẹn, ta đã từ chối rồi, nếu Hoắc cô nương đã thật lòng mời ta, vậy ta liền không khách khí.” Nàng mới không tin Hoắc Khinh Ly sẽ hảo tâm giữ nàng lại ăn cơm.

Quả nhiên Hoắc Khinh Ly cự tuyệt nói: “Sợ là thức ăn quý phủ ta không hợp khẩu vị Tiết cô nương.”

Tiết Tri Thiển lại nói: “Nếu như Hoắc đại tiểu thư tự mình xuống bếp, khó ăn cỡ nào, ta cũng có thể nuốt trôi.”

“Vậy sao.” Hoắc Khinh Ly ra vẻ do dự, sau đó nói, “Nếu như Tiết cô nương không chê, ta xuống bếp cũng không hề gì.”

Lần này Tiết Tri Thiển có thể xác định, hôm nay Hoắc Khinh Ly nhất định là uống lộn thuốc, đầu tiên là tặng lại tơ lụa cho nàng, bây giờ lại tự mình xuống bếp mời nàng ăn cơm, cử chỉ không những khác thường, mà còn quỷ dị, lập tức hoài nghi nàng không biết đang có âm mưu gì, chẳng lẽ vì chuyện Thái tử chọn phi? Nghĩ vậy, liền nói: “Hoắc cô nương đã có lòng như thế, Tri Thiển liền cung kính không bằng tuân mệnh, đương nhiên, ta cũng sẽ không phụ phần ân tình này.” Quay đầu nói với Thường Tứ Hỉ, “Tứ Hỉ cô nương, phiền ngươi đi phủ Thừa Tướng một chuyến, bảo quản gia đem rượu được ban thưởng ở trong cung mang đến cho ta.”

Hoắc Khinh Ly nói: “Trúc diệp tửu(**) ba năm, một khúc đàn, Tiết cô nương không bằng để cho Tứ Hỉ mang đàn tới đây, dùng đàn cầm giúp rượu đi vậy?”

(**)Trúc diệp tửu: Loại rượu cung đình

Tiết Tri Thiển nói: “Khó thấy được Hoắc cô nương có nhã hứng như vậy, nếu như không chê Tri Thiển kỹ năng kém cỏi, đương nhiên có thể.”

Hai người ngoài mặt khách khí như vậy, kì thực trong lòng đều nghĩ, xem ai qua mặt được ai.

Hoắc Khinh Ly nói với Tiết Tri Thiển: “Vậy thỉnh Tiết cô nương chờ thêm một lát, mặt trời đã lặn, ta đây đi chuẩn bị cơm.”

Tiết Tri Thiển nói: “Vậy làm phiền Hoắc cô nương .”

Thường Tứ Hỉ nãy giờ đứng phía sau, nghe hai nàng khách sáo đối thoại, chỉ cảm thấy da đầu tê dại liên hồi, hôm nay hai vị tiểu thư này sao đều đột nhiên đổi tính rồi, thấy tiểu thư nhà mình đồng ý, liền hướng phủ Thừa Tướng mà đi.

Trăng lên cao, Tiết Tri Thiển rốt cục nghe được truyền cơm, cũng biết Hoắc Khinh Ly không có ý tốt gì, làm cơm cũng kéo dài lâu như vậy, nàng đói bụng đến mức ngực muốn dán vào lưng lun rồi, ngay đến đi lại cũng không nổi nữa.

Bàn ăn được bày trong sân nhỏ trước khuê phòng của Hoắc Khinh Ly, đàn cầm bị Tiết Tri Thiển gác sang một bên, trên mặt bàn đầy thức ăn, đúng là sắc hương vị đều đủ, khiến cho Tiết Tri Thiển quả thực phải lau mắt mà nhìn một hồi, không ngờ rằng một thiên kim đại tiểu thư như Hoắc Khinh Ly, lại lên được phòng khách, xuống được phòng bếp, múa được trường kiếm, thêu được túi thơm…

Tiết Tri Thiển sau khi ngồi xuống, hỏi: “Hoắc tướng quân không cùng dùng cơm sao?”

Hoắc Khinh Ly múc một ít canh vào chén đặt trước mặt Tiết Tri Thiển, nói: “Cha ta đến phủ Tần đại nhân, vẫn chưa về.” Sau khi Thường Tứ Hỉ giúp các nàng rót rượu xong, Hoắc Khinh Ly vung tay lên, “Tứ Hỉ, ta cùng Tiết cô nương có chuyện quan trọng muốn nói, ngươi đi xuống trước đi.”

Tiết Tri Thiển cũng không cùng nàng khách khí, uống xong canh trước mặt, lại nếm thử món ăn mỗi lọai một ít, bao nhiêu uất ức trong bụng, đều để xuống, nói, “Trước kia đã đánh giá thấp ngươi, không ngờ rằng ngay cả xuống bếp ngươi cũng biết.”

Hoắc Khinh Ly cười nhạt một tiếng: “Mẫu thân ta không có ở đây, nếu như ta cũng không làm những điều này, nhà này sẽ không còn giống cái nhà (không có không khí gia đình).”

Chuyện duy nhất mà Tiết Tri Thiển không cãi nhau với Hoắc Khinh Ly, chính là về mẫu thân của Hoắc Khinh Ly, có khi nghĩ đến Hoắc Khinh Ly là đứa trẻ không có mẹ, đôi khi sẽ tỏ ra chút đồng cảm, đổi chủ đề, nói: “Chuyện Thái tử chọn phi, ngươi cũng nghe nói rồi?”

Hoắc Khinh Ly gật đầu.

Tiết Tri Thiển hỏi nàng: “Ngươi tính sao?”

Hoắc Khinh Ly không đáp, chỉ giơ ly rượu lên: “Khó có cơ hội cùng ngươi tâm bình khí hòa ngồi ăn chung một bữa cơm, chuyện đó như thế nào thì tính sau, uống xong chén rượu này, ta muốn nghe ngươi khảy một bản.”

Tiết Tri Thiển không vấn đề nói: “Được, dù sao vẫn còn sớm.” Cạn chén rượu, liền đi đến cạnh đàn cổ, đầu ngón tay lướt qua dây đàn, “Ta đã lâu không đàn, không biết đàn có bị sai không nữa .”

Hoắc Khinh Ly vuốt vuốt chén rượu trên tay nói: “Tiết cô nương tinh thông cầm kỳ thư họa, cần gì khiêm tốn, hơn nữa ta đối với luật đàn cầm một chữ cũng không biết, nếu như có đàn sai đi nữa, ta nghe cũng không hiểu đâu.”

Tiết Tri Thiển cũng không trông cậy từ miệng nàng có thể nói ra lời tốt đẹp gì, không trả lời, trực tiếp ngồi xuống, nổi hứng lên, đàn ra một khúc bình sa lạc nhạn nước chảy mây trôi.

Hoắc Khinh Ly cũng không nói nữa, chỉ lẳng lặng ngắm nhìn nàng.

Tiết Tri Thiển mặc một bộ sa y màu đỏ, vẫn cách ăn mặc diễm lệ như thế, gió nhẹ thỏang qua, tay áo bồng bềnh, sau lưng là cảnh mây khói mông lung mơ hồ, hình bóng nàng hiện lên càng thần tiên hơn nữa, khuôn mặt xinh đẹp động lòng người làm cho trăng sáng trên cao cũng thất sắc, khóe miệng ôm lấy nụ cười yếu ớt, so với trước kia, lại xuất hiện vài phần ôn nhu (dịu dàng), giữa tiếng đàn linh hoạt kỳ ảo của nàng, phảng phất như nhạn đang thực sự bay quanh.

Đương nhiên, nếu như là chim nhạn thực sự, chứng kiến Tiết Tri Thiển tuyệt sắc giai nhân như vậy, nghe thấy tiếng đàn của nàng, nhất định sẽ rơi xuống dưới đất.

Một khúc kết thúc, Tiết Tri Thiển giương mắt hỏi: “Thấy thế nào?”

Hoắc Khinh Ly từ trong tiếng đàn cũng đã định thần lại, ôn hoà nói: “Trợ hứng đúng lúc.”

Khó được nàng dụng tâm đánh đàn như vậy, kết quả lại đổi lấy một câu đánh giá không mặn không nhạt, Tiết Tri Thiển chợt cảm thấy thật vô nghĩa, trở lại bàn, nói cái gì cũng không nói, chỉ lo ăn, dùng sức mà ăn, chắc phải tức giận không hề nhẹ.

Hoắc Khinh Ly giống như không hiểu nàng đang tức giận, lại châm chọc khiêu khích vài câu, Tiết Tri Thiển đương nhiên cũng không cam chịu yếu thế, miệng lưỡi bén nhọn đáp trả lại, uống đến một vò rượu cũng muốn thấy đáy, vẫn chưa nói đến chuyện chính là Thái tử chọn phi, Tiết Tri Thiển càng quên lời Tiết Tri Thâm nhắc nhở, hỏi Hoắc Khinh Ly có muốn gả cho Thái tử không.

Tiết Tri Thiển tửu lượng kém, trước còn mạnh miệng, ai nói không có người yêu thích ta? Sau một khắc liền say gục xuống bàn, hoàn toàn ngủ quên trời quên đất, chỉ lẩm bẩm một tiếng: “Thủy công tử…”

Hoắc Khinh Ly nhìn nàng, dần dần thu hồi nụ cười trên mặt, thật lâu ngâm khẽ ra một câu: “Mãi tương tư, cạn tình nhân không biết.”

P.s: Ta suy nghĩ mãi không biết nên gọi nhũ nương là “nàng” hay là “bà”, vì cảm thấy nhũ nương cũng chưa già lắm, chắc khỏang 40. Xin phép gọi nhũ là “nàng” nhũ ha, cho chẻ chung xinh đợp ha nhũ ha, chắc nhũ cũng zui :D

 

[Song Phi Yến] Chương 4

10273552_1535430200003509_3817339989265839006_n

Đổi lại là hai tháng trước, nếu như Tiết Tri Thiển biết mình được tuyển làm Thái tử phi, có lẽ nàng sẽ suy nghĩ một chút, dù sao ở trước mặt nàng, Tiết Tri Thâm không chỉ một lần đề cập qua Thuần Thái tử là người tốt.

Tiết Tri Thâm trên danh nghĩa là bạn học của Thái tử, kỳ thật giống như một nửa là sư phụ, Tiết Tri Thiển và Tiết Tri Thâm là long phượng thai, từ nhỏ liền thông minh hơn người, quen thuộc tứ thư Ngũ kinh, tinh thông thi từ ca phú, Tiết Tri Thâm đỗ Văn trạng nguyên so với cha hắn Tiết Thừa tướng ước chừng sớm hơn năm năm, đáng tiếc Tiết Tri Thiển là nữ hài, không thể tham gia khoa thi, bằng không nói không chừng cũng có thể giữ danh hiệu nữ trạng nguyên.

Bất quá sau khi Tiết Tri Thâm đỗ trạng nguyên, bởi vì tuổi còn nhỏ, Hoàng thượng mặc dù yêu hắn tha thiết, cũng không thể trao quan hàm, chỉ để cho hắn đọc sách cùng Thái tử , gần hai năm mới phong cho chức quan tứ phẩm Viên Ngoại Lang, làm việc ở Lễ bộ.

Thuần Thái tử thấy Tiết Tri Thâm tuổi trẻ đã bác học đa tài, so với những Thái phó cổ hũ kia tốt hơn biết bao nhiêu, liền càng ngày càng thân thiết, cho nên mới hình thành quan hệ vừa thầy vừa bạn như hôm nay, mà Tiết Tri Thâm đối với phẩm tính của Thái tử, đương nhiên cũng rõ như lòng bàn tay.

Tiết Tri Thâm nói cho đại tỷ hắn biết, Thuần Thái tử mặc dù sống trong nhà đế vương, nhưng làm người luôn khoan dung, phẩm hạnh thuần lương, sau này nhất định là một vị minh quân.

Tiết Tri Thiển hỏi hắn, Thái tử trông như thế nào?

Tiết Tri Thâm nói, tướng mạo phi phàm.

Tiết Tri Thiển sở dĩ chướng mắt những vương tôn công tử theo đuổi nàng, cũng bởi vì ngày ngày đối mặt với tên “Mỹ nhân” bào đệ này, nói không ngoa, có rất nhiều công tử lớn lên đoan chính, nhưng lớn lên xinh đẹp giống Tiết Tri Thâm, thực là hiếm có khó tìm, nhiều khi chợt nghĩ, nếu như Hoắc Khinh Ly có một ca ca hoặc là đệ đệ, nói không chừng nàng liền nhìn trúng.

Kỳ thật Tiết Tri Thâm cùng nàng có chung phiền não, cho nên mới thích người cùng đại tỷ hắn không thể phân xem ai xinh đẹp hơn, Hoắc Khinh Ly…

Tuy nghe nói thế, nhưng Tiết Tri Thiển chưa từng tận mắt thấy qua Thái tử, cho nên cũng không hoàn toàn tin tưởng Tiết Tri Thâm không hề ca ngợi Thái tử, chỉ nói có cơ hội gặp được, lại đánh giá sau.

Nhưng hai tháng trước đây, Tiết Tri Thiển thật đúng là đụng phải một vị “Mỹ nhân” công tử, hơn nữa còn đối với hắn nhất kiến chung tình, tâm hồn thiếu nữ khẽ rung động.

Đó là một đêm trăng thanh gió mát (người viết miêu tả theo lệ cũ, không quan tâm có thể bỏ qua…), Tiết Tri Thiển mang theo nhũ nương Bao đại nương ra sông Uyên Ương ở thành nam hóng mát, thuận tiện ngắm hoa đào.

Sông Uyên Ương vốn gọi là sông An Vĩnh, nhưng vì nơi đây thường là nơi tao ngộ của các công tử tiểu thư, tạo nên không biết bao nhiêu cặp tình nhân, dần dà liền nổi tiếng gần xa, cho nên các văn nhân thư sĩ liền đặt cho nơi đây một cái tên nho nhã – – sông Uyên Ương, năm đó Tiết thừa tướng cùng Tiết phu nhân cũng ở cạnh sông Uyên Ương này mà định chuyện…

Đêm đó Tiết Tri Thiển vận khí tốt, cho nên đến sông Uyên Ương, phản phản phục phục chỉ đụng phải hai mỹ nhân, một mỹ nhân chính là đệ đệ của nàng Tiết Tri Thâm, còn một mỹ nhân chính là kẻ luôn đối đầu với nàng, Hoắc Khinh Ly…

Dưới ánh trăng, một vị công tử cao lớn vững chãi đứng bên bờ sông, trường sam phủ màu ánh trăng buộc quanh thân hình cao gầy, gió đêm thổi tung mái tóc dài của chàng, cảnh tượng đẹp như tranh vẽ.

Nhưng mà, mặc dù như vậy, Tiết Tri Thiển vẫn chưa dám kết luận vị công tử này chính là một mỹ nam tử, bởi vì từng có chút kinh nghiệm, phía trước phía sau có khi khác biệt vô cùng, ngày trước vì nhìn mặt mà nàng bị doạ cho hồn phi phách tán, mỗi lần nhớ tới vẫn thấy ớn lạnh.

Vị công tử kia tựa hồ ý thức được có người nhìn hắn, liền xoay người lại.

Không hề báo trước mà ngoái đầu nhìn lại, làm cho Tiết Tri Thiển nãy giờ không ngừng đánh giá hắn phải cả kinh, chân mày như sao, làn da như tuyết, quả nhiên là một vị công tử tuấn mỹ, nếu không phải nhũ nương kéo ống tay áo của nàng, không biết nàng còn muốn thất lễ bao lâu.

Tiết Tri Thiển phát giác được vị công tử trước mặt này tuấn mỹ dị thường, liền hỏi Bao đại nương: “So với Đại thiếu gia thì thế nào?”

Bao Uyển Dung nói thật: “Không bằng.”

Tiết Tri Thiển lại nghiêm túc quan sát một lần, quả nhiên không đẹp bằng lúc nãy, nhưng không thể phủ nhận lớn lên xác thực rất đẹp, hơn nữa là nàng để ý trước, nên khi vị công tử kia quan sát lại mình, mặt lại không tự chủ mà đỏ lên.

Hai người nhìn nhau, Tiết Tri Thiển càng thêm khẳng định vị mỹ công tử trước mắt này chính là người mà nàng luôn tìm kiếm, chỉ không biết rằng hắn đã có gia đình hay chưa, nếu như đã có thê tử, vậy cũng chỉ có thể thán một tiếng hữu duyên vô phận, để cho nàng chung chồng với kẻ khác, hơn nữa còn phải làm bà nhỏ, đó là chuyện tuyệt đối không thể nào.

Có điều vị công tử kia nhìn Tiết Tri Thiển, thần sắc nhàn nhạt, không phản ứng gì nhiều, điều này làm cho Tiết Tri Thiển có chút thất vọng, nên biết nam nhân bình thường nhìn thấy nàng, chỉ có hai loại phản ứng, một loại là trợn mắt há hốc mồm, một loại là thèm thuồng nhỏ dãi, vị công tử này chẳng những không có thèm thuồng vẻ đẹp của nàng , mà còn có ý ngó lơ nàng, bất quá điều này ngược lại làm Tiết Tri Thiển thêm quyết tâm, dứt bỏ dè dặt, chủ động tiến đến gần.

Đối phương sau khi nghe được Tiết Tri Thiển tự bộc phương danh, sắc mặt từ tốn, còn gật đầu nói một câu: “À, nàng là thiên kim của Tiết thừa tướng.”

Xem ra trong kinh thành này thật đúng là không ai không biết Tiết đại tiểu thư …

Tiết Tri Thiển thoải mái hỏi: “Không biết tôn tính đại danh của công tử?”

“Thủy…” mỹ công tử kia chỉ nói một chữ, liền không nói tiếp nữa.

Nhưng mà hắn càng bảo trì thần bí, Tiết Tri Thiển đối với hắn càng cảm thấy hứng thú, hơn nữa khoảng cách gần như vậy tường tận xem xét vị Thủy công tử này, càng cảm thấy hắn tuấn mỹ đẹp mắt, thanh âm cũng mượt mà dễ nghe.

Tiết Tri Thiển nói chuyện cùng hắn tới nửa canh giờ, chỉ thấy hắn cử chỉ văn nhã, nói năng khôi hài, hảo cảm tăng lên gấp bội, đáng tiếc chính là, ngoại trừ hỏi thăm được hắn chưa đón dâu, nhưng không thể hỏi ra được gia thế ra sao, càng làm nàng để ý, là ngay cả đại danh của hắn cũng hỏi không ra.

Nếu như lần gặp đầu tiên là ngẫu nhiên, vậy lần sau gặp lại khẳng định không phải là trùng hợp, liên tiếp ba ngày, cùng một thời gian, cùng một địa điểm, Tiết Tri Thiển đều đụng phải vị Thủy công tử này, hơn nữa Thủy công tử thoạt nhìn còn giống như ở đó tận lực đợi nàng, điều này làm cho Tiết Tri Thiển mừng thầm, đã nói không có nam nhân nào có thể chống đỡ trước mị lực của nàng.

Bất quá sau ba lần gặp mặt, Thủy công tử nói với Tiết Tri Thiển, sau này không còn cơ hội.

Tiết Tri Thiển ngẩn người tại đó nửa ngày không nói được lời nào, thật vất vả lúc sau mới hỏi: “Tại sao?”

Thủy công tử chỉ nói không đến, nhưng không nói ra nguyên nhân.

Tiết Tri Thiển chỉ có thể suy đoán lung tung: “Có phải ta không đủ xinh đẹp hay không, cho nên chàng mới không có hứng thú với ta?”

Thủy công tử phủ nhận: “Sợ là tìm không ra người nào có thể xinh đẹp hơn nàng.”

Tiết Tri Thiển nghĩ đến một khả năng, nói: “Ta biết rõ trên phố có nhiều lời đồn không tốt về ta, kỳ thật ta chỉ có chút ân oán cá nhân với Hoắc cô nương, chàng cũng nên biết cha ta cùng cha nàng ấy từ trước đến nay bất hòa, cho nên giữa chúng ta mới thường xuyên phát sinh cãi vã.”

Thủy công tử khẽ cười nói: “Cái này càng không phải.”

Tiết Tri Thiển nghĩ đến nguyên nhân cuối cùng: “Chàng đã có người trong lòng rồi sao?”

Quả nhiên Thủy công tử không hề phủ nhận.

Lòng Tiết Tri Thiển lập tức chìm tới đáy, giận dữ nói: “Ngươi đã có ý trung nhân, tại sao còn trêu chọc ta?”

Thủy công tử nhìn nàng có chút giật mình, mặc dù không lên tiếng, trên mặt lại viết, ta trêu chọc ngươi hồi nào? ( không biết ai chọc ai :3)

Hóa ra là nàng tính sai rồi, nghĩ lại chính nàng mới là người chủ động thông đồng với công tử nhà người ta, còn tự mình đa tình cho rằng người ta cũng coi trọng nàng, lớn như vậy chưa từng gặp qua chuyện mất mặt đến thế, sắc mặt Tiết Tri Thiển kém đến cực hạn, lại nghĩ tới thật vất vả mới có cảm tình với một người, không ngờ kết quả lại như vậy, lập tức ủy khuất mà nước mắt chứa chan T___T.

Thủy công tử thấy thế nên luống cuống cả lên, tính đưa tay ra, lại thu hồi lại, từ trong tay áo lấy ra một chiếc khăn tay, đưa cho Tiết Tri Thiển: “Tiết cô nương, xin lỗi, đều là ta không tốt, là do ta không nói rõ ràng ngay từ đầu, khiến cho nàng hiểu lầm.”

Tiết Tri Thiển rớt vài giọt nước mắt xong, trong lòng thoải mái hơn nhiều, lại thấy Thủy công tử nhẹ lời mềm mỏng nói xin lỗi, đâu còn giận nữa, chỉ là nàng đã quen tự phụ, còn tưởng rằng nam tử trên đời đều ham mê sắc đẹp của nàng, hiện tại bị tạt một gáo nước lạnh làm cho nàng thanh tỉnh một chút cũng tốt, chỉ là hảo cảm đối với Thủy công tử không hề giảm trái lại còn tăng, ít nhất Thủy công tử này không phải là người trông mặt mà bắt hình dong, hơn nữa biết rõ nàng là nữ nhi của thừa tướng, cũng bất vi sở động, lại chứng tỏ hắn không phải là loại người tham đồ phú quý, nam tử như vậy chỉ sợ trên đời hiếm thấy, tiếp nhận khăn tay của hắn, lau một tý lệ trên mặt, ngửi thấy được một cổ mùi thơm ngát nhàn nhạt, lau xong lệ, cũng không trả lại khăn tay cho Thủy công tử, chỉ nói: “Giặt sạch sẽ trả lại chàng.” Kỳ thật nàng hy vọng còn có thể gặp lại hắn.

Thủy công tử không lên tiếng chỉ nở một nụ cười thật đẹp.

Tiết Tri Thiển thấy hắn mặc dù đang cười, nhưng chân mày thì nhíu lại, lúc trước còn tưởng rằng khí chất của hắn là đặc biệt u buồn, hiện tại biết rõ hắn như vậy là có lý do, lập tức đoán được đây là khốn khổ vì tình, nghĩ lại liên tiếp ba ngày gặp được hắn ở chỗ này, kỳ thật Thủy công tử không phải là đang đợi nàng, mà là đang chờ ý trung nhân của hắn, tự giễu cười trừ: “Ta thật sự là tự mình đa tình.”

Thủy công tử hiểu ý của nàng, nói: “Ta được cô nương để mắt tới, là ta thụ sủng nhược kinh mới đúng”

Tiết Tri Thiển cố lấy lại chút mặt mũi, sau đó đổi chủ đề hỏi: “Ý trung nhân của chàng thất hẹn rồi sao?”

Thủy công tử nghe nàng hỏi như thế, sắc mặt trầm xuống, so với trước càng thêm u buồn, cố kéo ra một tia cười khổ sở: “Nàng ấy đúng là vẫn không bỏ được hết thảy mà đi theo ta.”

Tiết Tri Thiển theo lời hắn nói suy ra đúng là hẹn tình nhân bỏ trốn, lại thấy hắn mặc dù ăn mặc rất đơn giản, nhưng vừa nhìn liền nhận ra đều là tơ lụa thượng hạng, gia công cũng cực tinh tế, xem ra không giàu cũng sang, Không phải loại thư sinh nhà nghèo bỏ trốn cùng tiểu thư nhà giàu, mà có thể là do cha mẹ phản đối, hoặc là quan hệ của bọn họ liên quan đến luân thường đạo lý, Thủy công tử chưa lấy vợ, như vậy nữ tử kia ắt hẳn đã có chồng, hơn nữa khả năng này là lớn nhất, liền hỏi thẳng: “Vị cô nương kia chắc không được tự do?” (xin trao danh hiệu su-pờ-soi cho Tiết cô nương, cố gắng cố gắng XD)

Thủy công tử nhìn nàng nói: “Đều nghe nói Tiết đại tiểu thư cực kì thông minh, quả nhiên danh bất hư truyền.”

Tiết Tri Thiển nghe khen tặng đã sớm thành quen, bất quá được Thủy công khen, vẫn có chút thẹn thùng, mặt ửng đỏ, nói tiếp: “Chàng mới vừa nói nàng ấy không bỏ được hết thảy, chẳng lẽ quan hệ giữa hai người tới đây liền chấm dứt?”

Thủy công tử ảm đạm nói: “Có lẽ là vậy, cơ hội chỉ có một lần, bỏ lỡ liền không còn nữa .”

“Nếu như giữa hai người cũng sắp trở thành chuyện đã qua, vậy chẳng phải Thủy công tử nên cho ta một cơ hội sao?” Tiết Tri Thiển nói xong, trên khuôn mặt xinh đẹp đã nhuộm màu đỏ ửng, có vẻ càng phát ra xinh đẹp động lòng người, mặc dù điệu bộ không thẹn thùng chút nào.

Trên mặt Thủy công tử lộ vẻ kinh ngạc, cho tới bây giờ hắn chưa từng thấy qua cô nương nhà nào lại to gan như Tiết Tri Thiển.

Tiết Tri Thiển nói: “Lời nói cứ để ở trong lòng thì ai biết? Con người của ta là như vậy, thích liền nói thích, không thích sẽ nói không thích, không hề che giấu, chàng cho ta cơ hội, ta liền tranh thủ, không cho ta cơ hội, ta liền từ bỏ, chỉ đơn giản như vậy.”

Thủy công tử nói: “Thậm chí ngay cả ta là người thế nào nàng còn không biết.”

Tiết Tri Thiển nhướng mày: “Ta tin tưởng khả năng phán đoán của mình.”

Thủy công tử ngưng thần nhìn nàng trong chốc lát, mới nói: “Nếu như ta có thể gặp được nàng sớm một chút thì tốt rồi.”

Tiết Tri Thiển cười: “Hiện tại cũng không muộn.”

Thủy công tử tựa hồ hạ quyết tâm thật lớn, nói: “Nàng cho hai ta tháng, hai tháng sau, chúng ta sẽ gặp lại ở đây, nếu như nàng không thay đổi chủ ý, chúng ta liền bắt đầu được không?” ( khôngggggg :v )

Tiết Tri Thiển không hề nghĩ ngợi, liền nói: “Được, một lời đã định, nhưng mà đến lúc đó, chàng phải nói cho ta biết, chàng là ai.”

Thủy công tử nói: “Điều này đương nhiên.”

Tiết Tri Thiển đột nhiên hỏi: “Người trong lòng của chàng, nàng ấy am hiểu cái gì nhất?”

Thủy công tử không biết nàng vì sao lại hỏi như vậy, chỉ đáp: “Nữ công.”

Tiết Tri Thiển nhìn sơ qua thân hình của hắn, khẽ gật đầu nói: “Được, vậy hai tháng sau chúng ta gặp lại, ai cũng không cho phép nuốt lời.”

Ba ngày sau, chính là thời gian Tiết Tri Thiển cùng Thủy công tử ước định gặp mặt, có bị chọn trúng thái tử phi hay không, tạm thời chẳng quan tâm, nhưng là trong ngày hôm đó, Hoàng hậu cũng ở trong cung thiết yến muốn mời nàng cùng Hoắc Khinh Ly, nếu như không đi, đây chính là tội khi quân, biết làm thế nào cho phải?

Tiết thừa tướng đã nói với Tiết Tri Thiển, sẽ không để cho nàng bị chọn trúng.

Tiết Tri Thiển nói nàng đã có ý trung nhân, đương nhiên sẽ không thèm làm thái tử phi.

Tiết Tri Thâm hiểu rõ Thái tử, nếu quả thật làm thái tử phi của hắn, cũng chưa hẳn không thể, chỉ là nếu như không chọn đại tỷ của hắn, như vậy chính là Hoắc Khinh Ly, vừa rồi thái giám trong nội cung đến tuyên hắn vào cung, sợ là Thái tử tìm hắn nghĩ kế, một bên là người thân, một bên là người yêu, điều này làm cho hắn quả thực khó xử.

[Song Phi Yến] Chương 3

Linh Lung phường đẹp đẽ bị tàn phá đến không còn nhìn ra, trên mặt đất, khắp nơi đều là những mảnh vụn tơ lụa thượng hạng bị giẫm bẩn cùng những mảnh sứ xanh trắng vỡ nát nằm tung tóe. Bảy tám tên tiểu nhị trẻ tuổi ở trướng phòng, mỗi người đều ôm trong ngực một khối vải vóc liều mạng mà bảo trụ, ngồi một hàng chồm hổm trong góc, bộ dạng thật là đáng thương, biển hiệu to đùng bằng vàng của phường tơ lụa Lung treo trước cửa lớn cũng bị “dính chưởng”, rơi mất vài cây đinh sắt.

Người đi ngang qua chứng kiến thảm trạng của Linh Lung phường, không khỏi lắc đầu thở dài, một tên mãi nghệ giang hồ còn kéo lên một khúc đàn nhị thê thảm ưu thương, thật hợp tình hợp cảnh…

Hai người khởi xướng là Tiết đại tiểu thư và Hoắc đại tiểu thư cùng nhau bình phẩm trà Tây Hồ Long Tĩnh (1) chánh phẩm mà Đoạn Lung Linh đã cất kĩ rất lâu, một người nói màu sắc lá trà không đủ xanh, một người lại nói mùi vị của trà không thơm, không hỏi tự trả lời còn không nói, trong lời nói lại còn mang theo ý chê bai.

Trong khi tên tiểu nhị tâm trạng vô cùng lo lắng, thúc giục, Đoạn Linh Lung, lão bản nương Linh Lung phường, vẫn từ tốn dán lại Cửu Liên bảo đăng, đảo tới đảo lui ba lượt mới vừa lòng thỏa mãn thu tay lại, ngồi vào kiệu, lảo đảo về tiệm.

Bọn tiểu nhị trông thấy lão bản nương về tới, lập tức kêu cha gọi mẹ nhào ra, hô to oan uổng, phân trần chuyện này không liên quan bọn họ.

Đoạn Linh Lung đưa tay ra.

Trướng phòng vội vàng đặt bàn tính lên.

Đoạn Linh Lung chỉ nhìn lướt qua, tính toán những thiệt hại sau trận đánh:

“Bảng chữ vàng, không gãy, hai mươi lượng; bình sứ thanh hoa ném bể hai bình, tám mươi hai; lụa đỏ đạp nát hai đoạn, bốn mươi hai; tơ tằm 5 xấp, hai trăm lượng; vải thêu Tô Châu ba cuốn… Cộng thêm một dàn ghế gỗ, trà Tây Hồ Long Tĩnh một bình, tổng cộng hai nghìn một trăm hai mươi ba lượng hai tiền ( 2123.2 :))). Khách quen cũ, bớt cho các vị số lẻ, còn hai ngàn một trăm hai mươi ba lượng. Buôn bán nhỏ, chỉ nhận tiền mặt, không ký sổ, về phần gấm hoa bị hai vị làm nát, các vị không cần phải đền. Hai vị cô nương nhớ cho kĩ, Du Phi một xấp, Thành Phi hai xấp, An phi một xấp, còn lại đều là do Quý Phi nương nương đã đặt trước, phiền các vị khi tiến cung nói với mấy vị phi tử một tiếng, để xem trước mặt Tiết thừa tướng và Hoắc tướng quân họ có tính toán chi li hay không. Được rồi, cứ như vậy đi.”

Nói xong, ném bàn tính cho trưởng quầy Trướng phòng.

Hoắc Khinh Ly thong thả ung dung nói: “Đọan lão bản buôn bán luôn luôn chính xác, dù ngươi nói nhiều như vậy, nhưng khẳng định không sai được, chúng ta đền bù là được thôi.”

Đoạn Linh Lung cười sảng lãng nói: “Thế mới nói, ta thích nhất là buôn bán với hai vị cô nương, thật sảng khoái, không giống như vài vị phu nhân tiểu thư khác, vì mấy lượng bạc cỏn con chỉ đáng một bữa ăn, mà nghiến răng đai cú.”

Tiết Tri Thiển vẫn còn băn khoăn vì bị Hoắc Khinh Ly thô lỗ đoạt đi gấm vóc, mị nhãn như tơ nhìn nàng nói: “Hoắc cô nương, nếu ngươi nguyện ý nhường xấp vải kia cho ta, bạc hôm nay, do một mình ta bồi thường.”

Hoắc Khinh Ly nhếch đuôi lông mày lên hỏi: “Xấp vải này thật sự quan trọng đến vậy sao? Hay là mị lực của vị Thủy công tử kia thực sự lớn đến vậy?”

Tiết Tri Thiển, không quên vết xe đổ, liền vội vàng lắc đầu phủ nhận: “Không có Thủy công tử nào cả, cho dù có, ta cũng không thích hắn.” Còn thề thốt: “Nếu ta lại nói ưa thích Thủy công tử liền bị thiên lôi đánh…”

Lời còn chưa dứt, bên ngoài mặt trời treo trên cao, đột nhiên vang lên vài tiếng sấm rền…

Tiết Tri Thiển, : “…” Có cần linh nghiệm như vậy không…

Nhũ nương sợ hãi chắp tay trước ngực: “Trẻ con nói bậy, trẻ con nói bậy. ” Sau đó nói, “Tiểu thư, không được nói dối như thế!”

Tiết Tri Thiển liếc nàng một cái, rốt cuộc không dám nói thêm nữa, chỉ hỏi: “Hoắc cô nương, ngươi cảm thấy thế nào?”

Hoắc Khinh Ly hơi chút suy nghĩ đáp lời: “Tặng cho ngươi cũng được, bạc ta vẫn có thể trả cùng, ta chỉ có một điều kiện, ngươi dẫn ta đi gặp vị Thủy công tử kia.”

Tiết Tri Thiển, bật thốt ra: “Ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ đến!”

Sau đó hất tay áo lên, giận dỗi nói “Được, ngươi cứ giữ đi, kinh thành lớn như vậy, ta không tin ngoài Linh Lung phường không nơi nào khác có.”

Đoạn Linh Lung nghe thế liền lên tiếng: “Không phải là Đoạn Linh Lung ta khuyếch đại, chứ tiệm của ta thực sự có những thứ mà nơi khác không có.”

Tiết Tri Thiển liền nói: “Vậy ngươi hãy giúp ta tìm thêm một khúc vải giống hệt vậy .”

“Tìm đương nhiên được, nhưng ta cần thời gian”

Tiết Tri Thiển, hỏi: “Bao lâu?”

Lão bản nương nhanh chóng bấm đầu ngón tay: “Đường xá xa xôi, nhanh nhất cũng phải một tháng.”

Tiết Tri Thiển, bất mãn nói: “Lâu như vậy sao? Ta đã hứa ba ngày sau gửi tặng cho hắn, nếu thế, chẳng phải là khiến ta nuốt lời?”

Đoạn Linh Lung không nói thêm nữa, chỉ dùng ánh mắt hướng đi, ngụ ý, xấp cuối cùng đang trên tay Hoắc đại tiểu thư.

Cái gì bị Hoắc Khinh Ly cướp đi, Hoắc đại tiểu thư chẳng thà xé hay đốt, cũng không chịu nhường cho nàng, nói đúng hơn là hoàn toàn hết hi vọng? Sắc mặt Tiết Tri Thiển càng ngày càng kém.

Ngoài dự kiến, Hoắc Khinh Ly đột nhiên bảo: “Tứ Hỷ, đem khúc vải này qua cho Tiết cô nương đi.”

Tiết Tri Thiển bối rối, không tin được, nhìn Hoắc Khinh Ly, hôm nay mặt trời mọc đằng Tây sao? Sau đó, quay đầu sang Uyển Dung xác định lại: “Nhũ nương, ta có nghe lầm không?”

Hoắc Khinh Ly cười nói: “Ta chưa bao giờ chịu thiệt thòi, vừa rồi ngươi cũng nói, ta đem tơ lụa tặng cho ngươi, số tiền hôm nay, toàn bộ do ngươi chịu.”

Lúc này Tiết Tri Thiển mới tin tưởng Hoắc Khinh Ly thực sự đem tơ lụa tặng cho nàng, vui vẻ nói: “Chút bạc tỏ lòng thành, Nhũ nương, hai ngày nay có công tử nhà nào hẹn ta ra ngoài thưởng hoa ngắm trăng không?”

Bao Uyển Dung vội vàng nói: “ Có có, đại công tử nhà Tiền viên ngoại.”

Tiết Tri Thiển, nói: “Vậy thì là hắn, bảo hắn trước tiên thanh toán số bạc này, buổi tối hãy đến phủ Thừa Tướng đón ta.”

Bao Uyển Dung sớm đã quen những chuyện như vậy, tùy tiện gọi đến một gã sai vặt mà phân phó .

Một bên Hoắc Khinh Ly nói : “Đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, vị Tiền công tử này là một tên nổi danh háo sắc, Tiết cô nương, cũng nên cẩn thận.”

Tiết Tri Thiển, không chút nào cảm kích: “Hoắc cô nương quá lo lắng, có Nhũ nương ở bên cạnh ta, ai có thể động đến ta.”

Hoắc Khinh Ly cũng không để ý: “Được rồi, chỉ trách ta nhiều chuyện , Tứ Hỷ, chúng ta trở về thôi.”

Thường Tứ Hỷ cầm tơ lụa trong tay kín đáo đưa cho Bao đại nương, còn hướng nàng làm cái mặt quỷ, mới đuổi theo cỗ kiệu của Hoắc Khinh Ly .

Tiết Tri Thiển, cũng không ở lại lâu, nhanh chóng lên kiệu hồi phủ.

Đoạn Linh Lung thì nhiệt tình vẫy tay tạm biệt các nàng: “Hai vị cô nương thường xuyên đến ủng hộ a !” …

Tiết Tri Thiển trở lại quý phủ, liền chạm mặt Tiết thừa tướng vừa mới hạ triều, gọi to hai tiếng cha ơi, Tiết Văn Sinh nghe thấy ngẩng đầu nhìn nàng, vẻ mặt đầy lo lắng.

Tiết Tri Thiển rất ít khi nhìn thấy cha nàng có vẻ mặt như vậy, vội hỏi: “Cha, xảy ra chuyện gì? Có phải Hoàng thượng lại làm khó người rồi? Hay là Hoắc tướng quân lại làm trái ý người?”

Tiết Văn Sinh suy nghĩ một chút, chuyện Thái tử chọn phi này liên quan trực tiếp đến nàng, không cần thiết giấu nàng, nên nói: “Tri Thiển, con theo ta tới đây, cha có lời muốn nói với con.” Rồi nói với Bao Uyển Dung, “Ngươi mau đi thỉnh phu nhân và Đại thiếu gia.”

Trịnh trọng như thế, nhất định là đã xảy ra đại sự, Tiết Tri Thiển biết thế nên không hỏi lung tung thêm nữa.

Tiết đại công tử Tiết Tri Thâm cùng Tiết Tri Thiển, là long phượng thai, hai người ngoại trừ giới tính không giống nhau, cơ hồ là cùng một khuôn đúc ra. Tiết Tri Thiển, thân là nữ nhân, lớn lên xinh đẹp không có gì đáng nói. Tiết Tri Thâm thân là một đại nam nhân, lớn lên quá mức mỹ mạo, chính là họa không phải là phúc, trong thành, nam tử vừa ý hắn còn nhiều hơn so với nữ tử … (tiểu mỹ thụ chăng =)))

Con trai lớn của Tiết gia, chính là một nỗi bất an khác của Tiết thừa tướng.

Tiết Tri Thâm cho tới nay chưa lập gia đình, mỗi lần bị thúc giục, đều viện lý do thật đường hoàng, trưởng tỷ chưa gả, đệ đệ không dám qua mặt!

Tiết phu nhân còn chưa tới, Tiết Tri Thâm liền kéo Tiết Tri Thiển qua một bên, nhỏ giọng hỏi thăm: “Thanh chủy thủ đã đưa đến tay Hoắc cô nương chưa?”

Tiết Tri Thiển nàng cùng bào đệ quan hệ vô cùng khắn khít.Từ nhỏ đến lớn, đều là có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, so với hắn, nàng rời bụng mẹ chỉ sớm hơn một nén nhang, nên rất hiểu hắn, hơn nữa hai người lại là long phượng thai, so với tỷ đệ bình thường, dường như lại càng thần giao cách cảm. Chính vì vậy, từ lần đầu tiên Tiết Tri Thâm lén lén lút lút hỏi thăm nàng về Hoắc Khinh Ly, nàng liền biết, bào đệ thân yêu của mình chính là vừa ý Hoắc đại tiểu thư.

Chuyện yêu đương này thật sự là không đạo lý nào có thể lý giải được. Ngày trước, Tiết Tri Thâm vẫn cùng Tiết Tri Thiển, đứng cùng một trận tuyến, cùng không ưa Hoắc Khinh Ly, không hiểu sao, sau khi bị Hoắc Khinh Ly đùa cợt rơi xuống sông rồi cứu lên, Tiết Tri Thâm lại kìm lòng không được mà yêu nàng.

Nhắc tới Hoắc Khinh Ly cho dù dung mạo hay là gia thế đều rất xứng đôi với Tiết Tri Thâm, chỉ tiếc nàng họ Hoắc, là kẻ thù của cha bọn họ ở triều đình, một sống một chết. Nàng là nữ nhi của Hoắc đại tướng quân, Tiết Tri Thâm này, phía trước là một con đường đầy chông chênh, gập ghềnh.

Lúc Tiết Tri Thâm vừa mới thích Hoắc Khinh Ly, mắc bệnh tương tư trầm trọng, suốt nửa tháng, trà không nhớ, cơm không nghĩ, quần áo thì ngày càng rộng, người ngày càng tiều tụy.

Tiết Tri Thiển nhìn thấy cảnh ấy không đành lòng, bỏ thành kiến sang một bên, hẹn Hoắc Khinh Ly gặp mặt, uyển chuyển chuyển đạt tâm ý ái mộ của Tiết Tri Thâm đối với nàng. Kết quả thật không nằm ngoài dự liệu của nàng, Hoắc đại tiểu thư thanh cao căn bản sẽ không để Tiết Tri Thâm vào mắt, còn châm chọc khiêu khích nói, người thích nàng rất nhiều, vì nàng tìm đến cái chết lại càng không phải ít, nếu như đối với ai cũng đều cầu gì được nấy, thì nàng chẳng phải thành Quan Âm chuyển thế sao?

Cũng vì thế, Tiết Tri Thiển, càng thêm hận Hoắc Khinh Ly, trước kia không thể buông tha, tuy nhiên tổn hại đôi câu thì thôi, nhưng bây giờ không tranh cãi đến ngươi chết ta sống, thề không bỏ qua.

Mà Tiết Tri Thâm kia thật không có tiền đồ, lại giống như bị mê hoặc, bất kể Tiết Tri Thiển, phỉ báng Hoắc Khinh Ly như thế nào, hắn đối với Hoắc đại tiểu thư, vẫn thủy chung nhớ mãi không quên, còn năm lần bảy lượt mua mấy món trang sức, nhờ tay Tiết Tri Thiển, tặng cho Hoắc Khinh Ly, cứ xem như là của nàng tặng. Đó cũng là bởi vì, mỗi lần hắn tự tay đem tặng, Hoắc Khinh Ly không phải là cự tuyệt, thì cũng là nhận xong rồi cho người trả lại, ngược lại, nếu là Tiết Tri Thiển giúp hắn tặng, Hoắc Khinh Ly đều nhất nhất nhận lấy. Về sau Tiết Tri Thâm dứt khoát trực tiếp đưa bạc cho đại tỷ, nói, hai người đều là nữ tử, dễ thấu hiểu tâm tư nữ nhân hơn ta, tóm lại, Hoắc cô nương thích gì, tỷ hãy giúp ta mua tặng cho nàng.

Tiết Tri Thiển và Hoắc Khinh Ly có thù lớn như vậy, làm sao có thể chịu tặng đồ cho nàng, cho nên mỗi lần Tiết Tri Thâm đưa nàng ngân lượng, đều bị nàng giữ lại. Tuy nhiên có nhiều lần bị Tiết Tri Thâm truy cùng hỏi tận, mới đành lòng, miễn cưỡng tùy tiện mua thứ gì đó đưa cho Hoắc Khinh Ly. Lại nói tới, những năm nay nàng thật đúng là giúp Tiết Tri Thâm tặng qua không ít đồ, phấn son bột nước, y phục đồ trang sức đeo tay, còn có rất nhiều đồ chơi nhỏ kỳ quái. Hoắc Khinh Ly đương nhiên cũng theo lễ tặng lại vài món đồ đáp trả, nhưng mà, tặng đến phần lớn đều là những thứ dành cho nữ nhân như tơ lụa, túi thơm, Tiết Tri Thâm sao có thể dùng, hơn nữa Tiết Tri Thâm vốn bởi vì vô cùng tuấn mỹ, sợ người khác đàm tiếu, những thứ đó lại càng không dám nhận, vì vậy bao nhiêu lợi đều được Tiết Tri Thiển, người trung gian này thu nhận hết.

Lần này Tiết Tri Thâm nhờ Tiết Tri Thiển tặng, là một thanh chủy thủ chém sắt như chém bùn , thanh chủy thủ này chính là cống phẩm từ ngoại bang, Hoàng thượng tặng cho Thái tử, Thái tử Thuần lại tặng cho bạn học của hắn cũng chính là Tiết Tri Thâm, hiện tại Tiết Tri Thâm lại chuyển tặng cho Hoắc Khinh Ly. Mà cũng bởi vì,Tiết Tri Thâm cùng Tiết Tri Thiển, cả hai đều không biết võ công giống nhau, Tiết Tri Thiển, tự nhiên cũng sẽ không hứng thú với thứ không phải là sở trường của mình, nên không chấp nhất mà tặng đi.

Cũng chính bởi thế, Tiết Tri Thiển, mới tức giận. Nàng đã tặng một lễ vật trân quý đến vậy cho Hoắc Khinh Ly, Hoắc Khinh Ly lại vẫn giành tơ lụa với nàng, thật sự là khinh người quá đáng.

Tiết Tri Thiển, tức giận nói: “Tặng thì tặng rồi, nhưng mà người trong lòng của ngươi có chịu tiếp nhận tâm ý của ngươi hay không thì là chuyện khác, rất khó nói. Nữ nhân kia cực kì không coi ai ra gì, ta khuyên ngươi tốt nhất mau sớm chết tâm này đi.”

Tiết Tri Thâm chỉ quan tâm Hoắc Khinh Ly có nhận lễ vật của mình hay không, nên không để ý tới Tiết Tri Thiển, trong lời nói nồng đậm oán hận. Hỏi thêm: “Nàng có rút đao ra trước mặt của tỷ không?” Hắn vốn đã giấu một lá thư bên trong.

Tiết Tri Thiển, nói: “Thư tình ngươi viết cả ta nhìn còn chán, ngươi còn trông mong nàng sẽ cảm động sao?”

Tiết Tri Thâm vỗ vai của nàng nói: “Cám ơn đại tỷ.”

Đúng lúc trông thấy Tiết phu nhân tiến đến, vội vàng nói, “Nương, người đã đến rồi.” Đến cạnh Tiết phu nhân, không để cho Tiết Tri Thiển có cơ hội vô tình làm lộ chuyện của hắn.

Khi Tiết thừa tướng nói ra Hoàng thượng muốn Tiết Tri Thiển và Hoắc Khinh Ly, trong hai người phải chọn ra một Thái tử phi, Tiết Tri Thiển, và Tiết Tri Thâm cùng nhau choáng váng.

(1) trà Tây Hồ Long Tĩnh: Trà Long Tĩnh là một trong những đặc sản của thành phố Hàng Châu (Hangzhow) thủ phủ của tỉnh Chiết Giang (Zhejiang). Trà được trồng ở vùng núi Long Tĩnh có nghĩa là Giếng Rồng gần Tây Hồ nơi thời tiết mát mẻ, sáng sớm thường có sương phủ do hơi nước từ hồ bốc lên. Hương trà Long Tĩnh thơm dịu, trà đắng nhưng dư vị ngọt ngào trong cổ và người ta cho rằng trị được nhiều chứng bịnh. Trà Long Tĩnh được nhà nước Trung Quốc quảng cáo rầm rộ và thường đưa du khách đến thăm làng trà mỗi khi viếng Hàng Châu. Xem thêm  

[Song Phi Yến] Chương 2

 

Phường tơ lụa Linh Lung chẳng những là tơ lụa trang quy mô lớn nhất kinh thành, mà còn vang danh nhất, đương nhiên giá cả cũng sẽ đắt tiền nhất, không những tiểu thư nhà giàu thích vào xem, mà ngay cả phi tần trong thâm cung cũng thỉnh thoảng cho người tới mua một vài tấm vải vóc thượng hạng, đại danh Linh Lung phường cũng vì vậy mà thanh danh lan xa, còn có nguyên nhân nổi tiếng xa gần chính là, lão bản nương (bà chủ) Đoạn Linh Lung cùng phường son phấn Ngưng Hương lâu của Vạn Ngưng Hương, phường trang sức Liễu Mi của Hoa Liễu Mi, tiệm đàn,cờ Như Yên của Thẫm Như Yên, được mệnh danh là “Tứ nương Kinh thành”, danh tiếng từ đâu tới rất đơn giản, thứ nhất các nàng đều là cô nương nhà thương buôn, thứ hai các nàng đều là mỹ nữ quá thời, thứ ba cũng là điểm trọng yếu nhất, các nàng đều chưa bao giờ lập gia đình và là gái lỡ thì.

Mặt trời lên tới đỉnh, thường giờ này là lúc đắt khách nhất, Linh Lung phường lại tĩnh lặng đến mức cả cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy được, người đi trên đường trông thấy hai cỗ kiệu đẹp đẽ quý giá trước cửa Linh Lung phường, đừng nói vào điếm (tiệm), ngay cả ghé mắt cũng không dám ghé vào, quán nhỏ, người bán hàng rong bên đường lại càng trốn không còn thấy bóng dáng tăm hơi, bởi vì cái gọi là cáo mượn oai hùm, ỷ thế ức hiếp dân chúng kinh thành tiếng xấu đổ trên đầu Tiết thừa tướng và Hoắc tướng quân, cũng không phải oan uổng cho họ.

Bảy tám tên tiểu nhị Linh Lung phường đứng yên tại chỗ như cái cọc gỗ, thỉnh thoảng dùng tay áo lau mồ hôi lạnh trên trán, mỗi người đều hạ quyết tâm, thà rằng đánh cược tính mạng, cũng thề bảo trụ Linh Lung phường, dù sao giữ không được Linh Lung phường, cũng bị lão bản nương rút gân lột da, chẳng thà hưởng cái danh tiếng nô bộc trung thành còn hơn, trước khi đến Ngưng Hương lâu, Đoạn Linh Lung đã dặn dò, tiểu nhị phải tuân theo “quân lệnh”, một khi Tiết đại tiểu thư và Hoắc đại tiểu thư xuất hiện ở trong cửa hàng, điếm còn người còn, điếm mất người mất…

Đầu tiên là “Ầm” một tiếng động vang lên, xem ra cái bàn bằng gỗ lim lâu năm thiếu chút nữa không chịu nổi một chưởng bị đánh tan, bàn tính nhảy lên, lão trướng phòng (thu ngân), lập tức cúi đầu khom lưng hỏi: “Cô nương có gì phân phó?”

Chỉ thấy vị cô nương lớn lên xinh đẹp này nói: “Trông thấy tiểu thư của bọn ta đến đây, còn không mau đem tơ lụa tốt nhất trong tiệm các người ra đây, chẳng lẽ muốn tiểu thư của bọn ta tự mình động thủ có phải không?”

Lão trướng phòng kêu liên tiếp bốn năm tiếng “Vâng ạ”, thét to tiểu nhị bên cạnh: “Còn không mau đi đi, hôm qua cây gấm Tứ Xuyên vừa chuyển tới , mang ra cho tiểu thư xem qua.”

Tiểu nhị trẻ tuổi đáp một tiếng, vội vàng đi.

Chỉ nghe một người nói: “Uyển Dung a, thấy không, cái này gọi là chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, chủ tử dạng gì, dạy ra nô bộc đấy, loại người này tự cho là tài trí hơn người, lại không biết thực ra chính là mất mặt xấu hổ, ngươi ngàn vạn lần chớ học nàng ta.” Không thấy người, chỉ nghe qua thanh âm cũng biết người nói chuyện nhất định là mỹ nhân, thanh âm kia thực là nhẹ nhàng uyển chuyển, dễ nghe động lòng người, mặc dù lời nói cũng không phải là lời hay ho gì …

Người tên Uyển Dung đáp: “Tiểu thư, tuy lời như thế, nhưng ta nếm qua muối còn nhiều hơn Tứ Hỷ cô nương ăn cơm, làm sao người có thể đánh đồng ta với nàng.”

Tứ Hỷ cô nương mặc y phục Nha hoàn nghe bà ta nói thế, lập tức đứng phía trước hai vị tiểu thư, khéo mồm khéo miệng đáp trả: “Đúng vậy, bà chẳng những ăn muối nhiều, mà nếp nhăn với tóc bạc cũng nhiều, Bao đại nương à.”

Bao đại nương Bao Uyển Dung lập tức thần sắc đại biến, trong chốc lát tìm ra manh mối, trong chốc lát sờ mặt, vội vàng hấp tấp hỏi: “Tiểu thư, có phải thật vậy hay không? Có phải thật sự ta đã có tóc bạc với nếp nhăn rồi không?”

Tiểu thư bị hỏi chính là nữ nhi của Tiết thừa tướng Tiết Tri Thiển, quả nhiên là xinh đẹp như hoa, một thân quần áo diễm lệ, chỉ là đôi mắt nhàn nhạt, có chút lười biếng: “Nhũ nương, vấn đề này, một ngày ngươi hỏi ít nhất là tám lần trở lên, ngươi không phiền, ta cũng ngại mệt mỏi.” Giọng nói vốn dễ nghe nay mang theo chút giận, càng phát ra câu hồn đoạt phách.

Bao Uyển Dung từ trong lòng ngực lấy ra một cái gương đồng, một mặt tường tận xem xét, một mặt nói: “Ta mà trẻ tuổi, xinh đẹp như tiểu thư, thì mỗi ngày không cần phải lo lắng sợ hãi.”

Tiết Tri Thiển, ngược lại đứng nói chuyện không đau thắt lưng, như trước miễn cưỡng nói: “Dung mạo và tiền tài đều là vật ngoài thân, không cần phải quá để ý, quan trọng là bên trong, tựa như có vài người có một thân giỏi võ nghệ, đáng tiếc trong bụng trống rỗng, thì có khác gì những tên ngu ngốc lỗ mãng.” Nói xong, quay đầu nhìn về phía cô nương đang không ngừng thưởng thức trà, “Hoắc cô nương, ngươi thấy sao?”

Khác với vẻ đẹp của Tiết đại tiểu thư , Hoắc đại tiểu thư một thân tuyết rèn, khí chất trong trẻo mà lạnh lùng, bên hông còn mang một thanh đoản kiếm, làm cho nàng thoạt nhìn nửa giống tiểu thư khuê các, nửa giống hiệp nữ giang hồ.

Bị Tiết Tri Thiển chỉ chó mắng mèo, Hoắc Khinh Ly lại không nao núng chút nào, thong thả buông cốc trà trong tay, khẽ cười nói: “Tiết cô nương ngươi còn chưa lấy chồng, là thiên kim đại tiểu thư, nếu như trong bụng “có gì”, chẳng phải hỏng rồi sao ?”

Một câu trộm long tráo phụng, đem lời Tiết Tri Thiển, ngôn ngữ khiêu khích toàn bộ đáp trả.

Nha đầu thiếp thân của Hoắc Khinh Ly, Thường Tứ Hỷ lập tức vỗ tay bảo hay: “Tiểu thư lợi hại!”

Bất quá các nàng đấu từ nhỏ đến lớn, tùy tiện một câu nói há có thể làm cho Tiết Tri Thiển, chịu thua? Tiết đại tiểu thư ung dung thở dài nói: “Ta cũng muốn, chỉ là mỗi lần ta xem mặt một người nam nhân, đều bị ngươi hoành đao đoạt ái, quanh đi quẩn lại mấy năm gần đây, đến nay lẻ loi một mình, biết là vì Tiết Hoắc hai nhà là kẻ thù truyền kiếp, không biết còn cho là hai chúng ta trong lúc đó có bí mật gì không thể cho ai biết.”

Bao đại nương ở bên cạnh chen vào một câu: “Tiểu thư, toàn bộ kinh thành mọi người đều biết rõ người cùng Hoắc đại tiểu thư là kẻ địch.”

Tiết Tri Thiển, thấp giọng quát khiển trách: “Lắm miệng.” Nói tiếp, “Chuyện xưa rồi chúng ta cũng không cần nhắc lại, lại nói gần đây, Tam công tử nhà Thượng thư đại nhân, thật là mỹ nam tử ôn nhuận như ngọc, hơn nữa đối với ta là vừa gặp đã thương, mắt thấy sắp sửa đón dâu, lại bị ngươi mời đến phủ tướng quân, được lắm, các người bàn bạc lén lút, làm hôn sự của ta thất bại, ngươi nói ta có nên oán ngươi hay không?”

Hoắc Khinh Ly cố làm ra vẻ kinh ngạc nói: “Đều nói Tiết đại tiểu thư mắt cao hơn đầu, chẳng lẽ mắt để sau ót mà thấy dáng mạo Tô Tam công tử kia khù khờ cũng thành ôn nhuận như ngọc?”

“Khù khờ?” Tiết Tri Thiển, nghi hoặc hỏi Bao Uyển Dung, “Nhũ nương, có chuyện này sao?”

Bao Uyển Dung suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: “Không nhớ rõ.”

Tiết Tri Thiển, nói: “Được rồi, cái này không tính, tân khoa trạng nguyên Tống công tử đầy bụng tài hoa, không thể nào sai lệch, đúng không?”

Hoắc Khinh Ly nhẹ nhàng gõ đầu: “Tống công tử quả thật có tài, nhưng mà, ” lời nói uyển chuyển, “Một thân béo mập, ngươi cũng không sợ “nuốt” hắn không trôi?”

Tiết Tri Thiển, lại một lần nữa nhìn về phía Bao Uyển Dung.

Bao đại nương không đợi nàng hỏi liền vội vàng lắc đầu: “Tiểu thư, người đừng hỏi ta, trừ Thủy công tử mà người hay nhắc tới ra, các công tử khác ta không chút ấn tượng.”

Tiết Tri Thiển, lập tức kêu : “Nhũ nương!”

Bao Uyển Dung nói xong mới nhớ ra, vội vàng che kín miệng .

Tiết Tri Thiển, từ trong kẽ răng nặn ra vài câu chỉ có Bao Uyển Dung có thể nghe được: “Không phải đã bảo ngươi không được nói? Đặc biệt là ở trước mặt nữ nhân họ Hoắc, càng không thể nói.”

Bao Uyển Dung biết sai lắc đầu, đáng tiếc đã chậm.

Quả nhiên Hoắc Khinh Ly nổi lên hào hứng: “Thủy công tử? Sao ta chưa từng nghe qua vậy, trong kinh thành này còn có người họ Thủy sao?”

Tiết Tri Thiển, hừ lạnh: “Tốt nhất là chưa từng nghe qua, miễn cho ngươi lại làm lỡ chuyện tốt của ta.”

“Như vậy xem ra, Thủy công tử này thật sự là người trong lòng của ngươi rồi?”

Hoắc Khinh Ly bất quá thuận miệng nói một câu, không nghĩ tới Tiết Tri Thiển, vẻ xinh đẹp trên mặt lập tức nhường chỗ cho hơn ba phần xấu hổ, lại bị nàng nói trúng, càng trở nên kinh ngạc,” Có thể bị Tiết đại tiểu thư nhìn thấu, không biết là thần thánh phương nào?”

Tiết Tri Thiển, không muốn tiếp tục dây dưa về vấn đề này cùng Hoắc Khinh Ly, nhìn thấy bên kia tiểu nhị Linh Lung phường đã đem gấm Tứ Xuyên chuyển ra, thế nên dừng lại đề tài, đi thẳng tới đó.

Gấm Tứ Xuyên là vải bông đặc sản Tứ Xuyên, ưu điểm ở màu sắc mỹ lệ, tính chất bền bỉ, tơ lụa trang bình thường đều vẽ lên hoa cỏ chim muông, chỉ có lớn như Linh Lung phường vậy mới có thể thêu lên hoa văn, thú cát tường, hơn nữa còn chuyên cung cấp ở trong cung, Tiết Tri Thiển, gặp vài cây vải vóc vốn là vật tiến cống, Đoạn Linh Lung không có ở đây, tiểu nhị Linh Lung phường cũng quá khinh suất, để cho người tùy ý mua đi, có thể bị chém đầu, ngón tay xẹt qua tơ lụa thượng hạng, cuối cùng rơi xuống một cây gấm màu trắng , lập tức vui vẻ nói: “Ta lấy cái này!”

Tiểu nhị vừa muốn đáp ứng, liền nghe Hoắc đại tiểu thư hô: “Ta cũng muốn lấy một cây.”

Lại nữa rồi.

Hoắc Khinh Ly trên tay có công phu, cơ hồ không cần dùng lực, gấm vóc đã bị nàng đoạt đi.

Tiết Tri Thiển, giận dữ: “Hoắc Khinh Ly, ngươi trả lại cho ta!”

Hoắc Khinh Ly cầm trên tay tơ lụa mở ra nói: “Màu sắc như vậy vốn không phải phong cách của ngươi, ngươi lấy có ích lợi gì?”

Tiết Tri Thiển, nói: “Ngươi không cần biết ta lấy có ích lợi gì, dù ta có lấy làm khăn lau cũng không liên quan tới ngươi, là ta nhìn qua trước, thì là của ta, ngươi mau trả lại cho ta.”

“Mua bán là mua bán, phải đưa bạc mới tính.” Hoắc Khinh Ly nói xong liền lấy ra một vật từ ống tay áo, tiện tay ném một cái, trực tiếp rơi vào quầy hàng trước mặt tiên sinh phòng thu chi, “Giữ lấy.”

Tiên sinh phòng thu chi định thần nhìn lại, đúng là một thỏi vàng, chớ nói một cái trên tay nàng, cho dù lấy hết những thứ này đi, cũng đủ.

Xét về công phu, Tiết Tri Thiển, một chút võ công cũng sẽ không so được, đành phải nói: “Gấm bạch sắc này mặc dù không thích hợp ta, nhưng là hoa văn cũng không thích hợp ngươi, rõ ràng là vật dành cho nam tử, ta mua có thể tặng bào đệ ta, ngươi muốn lấy đi lại có ích lợi gì?”

Hoắc Khinh Ly vừa muốn nói cho cha ta, hiển nhiên màu trắng không thích hợp Hoắc đại tướng quân, cũng học Tiết Tri Thiển, hơi ngửa đầu nói: “Ai cần ngươi lo.”

Tiết Tri Thiển, nói: “Ngươi đã không nói đạo lý như vậy, ta đành phải dùng quy củ mà giải quyết.”

Hoắc Khinh Ly còn chưa trả lời, bọn tiểu nhị Linh Lung phường lập tức lọan xạ cả lên, một người lấy tấm bố che ngay trước mặt, che ở trước ngực, trốn vào góc, sau đó bắt đầu tái diễn nhắc tới: “Lão bản nương người mau mau trở lại, hai vị đại tiểu thư nhất định phải hạ thủ lưu tình…”

Hoắc Khinh Ly giơ vải vóc trong tay lên, cười nói: “Cướp được liền cho ngươi.”

Tiết Tri Thiển, phủi bụi trên hai ống tay áo, quay lưng, hô: “Nhũ nương!”
“Đến đây.” Bao Uyển Dung đang ngồi dùng trà, thân hình chợt lóe một cái, liền đến trước mặt Tiết Tri Thiển. ( làm như ninza =))))

Thường Tứ Hỷ cũng ba bước lẻn đến trước mặt Hoắc Khinh Ly, vừa mới bày ra tư thế, đã vội thối lui đến sau lưng Hoắc Khinh Ly: “Ta không biết võ công, tiểu thư người lên đi.”

Vì vậy Hoắc Khinh Ly cùng Bao Uyển Dung khoa tay múa chân, Tiết Tri Thiển, cùng Thường Tứ Hỷ thì ngồi xuống .
Tiết Tri Thiển, kéo tay Thường Tứ Hỷ, đặc biệt thân thiết hỏi: “Tứ Hỷ, tiểu thư nhà các ngươi muốn cây gấm kia làm gì? Nàng muốn tặng cho bạn tốt nào sao?”

Thường Tứ Hỷ không chút nào cảm kích, vẻ mặt chính khí nói: “Ta không biết.”

Tiết Tri Thiển, mất hứng nói: “Thiệt thòi ngươi tên là Tứ Hỷ, một chút cũng không “hỷ” (vui vẻ) .”

Bên này Hoắc Khinh Ly vừa hoá giải chiêu của Uyển Dung, vừa hỏi: “Tiểu thư nhà ngươi quan tâm khúc vải này như vậy, là muốn đưa cho người trong lòng của nàng Thủy công tử sao?”

Bao Uyển Dung kinh ngạc nói: “Ơ, làm sao ngươi biết?”

Hoắc Khinh Ly: “…” Quả nhiên.

Hai người đánh cho một hồi, “biến đổi” hòan tòan phường Linh Lung xong, mới thu tay, vẫn không phân định được cao thấp.

Bao đại nương vui vẻ trở lại bên Tiết Tri Thiển, giống như trước, giấu vào trong ngực năm mười lượng bạc, thần không biết quỷ không hay, chỉ có nàng với Hoắc Khinh Ly biết rõ… ( không bao giờ bán đứng chủ nhân :3, chỉ bán… khi được giá =)))

Bất quá Hoắc Khinh Ly lại không thể giống như trước, hiểu rõ ràng chuyện về Thủy công tử thần bí kia, bởi vì Bao Uyển Dung nói, ngay cả Tiết Tri Thiển, cũng không biết lai lịch của Thủy công tử …