Posted in Ai Lấy Mỉm Cười Phai Nhạt Năm Xưa

[Phai Nhạt Năm Xưa] – Chương Mở Đầu


Chương mở đầu

302683_130212173857068_STD

Tôi là một cô gái có quá khứ không đáng nhắc đến, mang một cái tên nghe qua chẳng biết là nữ hay nam: Diệp Lưu Niên.

Tôi lấy kỹ năng viết kịch bản để làm kế sinh nhai, đôi khi thì ký hợp đồng với công ty điện ảnh, có lúc lại lăn tăn viết tiểu thuyết.

Lý tưởng của tôi là một ngày kia được đứng trên đài ở lễ trao giải Oscar mà nhận giải thưởng biên kịch xuất sắc nhất, sau đó sẽ lớn tiếng nói: “Xin lỗi đã đến giờ ngủ rồi, thứ lỗi tôi không thể nhận thưởng đâu!”

Nhưng dù có lên trời cũng không thể tìm đâu ra cơ hội như vậy, vì thế mỗi ngày cứ đúng 10 giờ rưỡi tối thì tôi lại lên giường tìm Chu công ( đi ngủ ^^).

Tốt nghiệp đại học đã được hai năm, cuộc sống của tôi đơn giản mà yên bình. Mỗi ngày phải hoàn thành số lượng từ đã định ra, phải đi tập gym, đi tản bộ, shopping rồi gặp gỡ bạn bè ở đại học, thậm chí còn phải lên mạng thu thập thông tin…blah…blah…Tôi rất bận rộn, bận rộn chết đi được >.< .

Mỗi ngày đều phải trưng ra bộ mặt tươi cười không âu lo, ngay cả bản thân tôi cũng cảm thấy chính mình nhất định là rất vui vẻ, thực đơn thuần, hạnh phúc, loại cảm xúc này mỗi khi thể hiện qua lời văn, sẽ làm cho người đọc cảm thấy có gì đó thật hạnh phúc, thật giản đơn.

Kỳ thật mặc kệ là vui vẻ hay ủ dột, thì trên khía cạnh văn học, tiềm thức được thể hiện qua từng câu chữ luôn sâu xa và thực tế hơn những gì người ta có thể cảm nhận được trong cuộc sống, tôi vẫn thường nói với bạn bè về quan điểm này, tiếc là, bọn họ lại không tin.

Lúc chỉ có một mình, tôi tùy tiện muốn ăn liền ăn, muốn uống liền uống, cho dù nửa đêm bừng tỉnh vì gặp ác mộng, thì cùng lắm là ngồi trong bóng đêm thở hổn hển, tự nói với mình không cần nhớ lại những gì đã qua.

Đã từng chính là đã từng, dù cho cố gắng thế nào cũng không thể trở thành hiện tại cùng tương lai.

Tôi không muốn nghĩ tới tương lai, vì quá khứ không lấy gì tốt đẹp đó. Những lời này không mâu thuẫn, cũng không cao thâm, mà chính là sự thật, tất nhiên là tôi đã quên hết quá khứ rồi, nhưng tôi không muốn sống cho tương lai, mà chỉ muốn sống cho hiện tại mà thôi.

Với tôi mà nói, hiện tại mới là quan trọng, mà ở giai đoạn hiện tại này, để thể hiện được tâm hồn sâu lắng của tôi, tôi đã quyết định bỏ hết mấy cái kịch bản Tiểu bạch văn (1) nhàm chán, chuyển dần qua thể loại sâu sắc hơn.

Vậy cái gì gọi là Sâu Sắc ?

Tôi cùng biên tập viên Thẩm Vy của tôi cùng nhau lên QQ tiến hành thảo luận chuyên sâu.

“Cái gọi là sâu sắc, chính là lúc viết 1 không viết là 1, mà viết là nhất (一), hoặc nhất (壹).” Thẩm Vy dùng lời nói thấm thía, ngôn từ đơn giản mà giải thích cho tôi.

“Không thể nào!” Tôi căm phẫn mà cự tuyệt.

“Sao lại không?”

“Tớ gõ ngũ bút (2), gõ 1 chỉ cần một phím có phải đơn giản không, gõ nhất lại cần vận dụng tới ba phím lận!”

Thẩm Vy gửi cho tôi một cái icon hộc máu, lập tức gõ ngay xuống một dòng chữ với mức sát thương cực cao: “Cái người mà lười nhác như cậu ấy, cả đời cũng đừng mơ tưởng sâu với chả sắc! 88(**)!”

(**) 88: số 88 thường được sử dụng như là một lời chào “tạm biệt” vì số 88 trong tiếng Quan Thoại được phát âm như bā bā, tương tự như phát âm của “bye bye” trong tiếng Anh. Nguồn: wikipedia

Đối mặt với dòng chữ đỏ chói trong khung chat với Thẩm Vy, tôi lâm vào trầm tư…

Làm sao có thể, mình đã chủ động như thế mà còn bảo mình không sâu sắc! Viết gì đây? Kịch bản phim hình sự ư? Không nghĩ ra. Hay là phim kinh dị? Mới nghĩ tới thôi mà đã lạnh sống lưng rồi. Ách, hay là viết về triết lý nhân sinh, lý tưởng sống, A, đề tài này nghe có vẻ sâu sắc nè, quyết định vậy đi!

Tôi mở văn bản mới ra gõ vào tiêu đề, hai chữ vô cùng sâu sắc: ngày (日子).

Một giờ sau, văn bản biến thành ba chữ: sống qua ngày (过日子).

Trên đời này có việc gì ý nghĩa hơn sự sống nữa chứ, hơn nữa tôi còn tô đen ba chữ này, in đậm lên. ( là như vầy nè: Sống qua ngày =)) )

Hai giờ sau, tôi gọi điện thoại xin giúp đỡ: “Alo? Thẩm Vy hả? Ừ, là Diệp Lưu Niên nè. Sao, cái gì, không phải cậu giúp tớ viết kịch bản sao. Tớ đồng ý, nhưng mà cậu có thể… Gì? Bảo tớ đi SHI (đi chết =)) )? Muốn SHI mọi người cùng nhau SHI! Nhanh lên, cho tớ chút ý tưởng đi, tớ muốn viết về cuộc sống, viết về cuộc sống cực khổ, đấu tranh để sinh tồn! Ừ, được được… ùm này cũng không sai… Phỏng vấn người bệnh nan y tìm hiểu về cuộc sống của anh ta… Có thể nha, đúng đúng, anh ta đúng là đấu tranh để sinh tồn còn gì, ách, cậu xác định là anh ta sẽ không tấn công tớ chứ… Địa chỉ ở đâu? Ừ… Nhớ rồi, cậu giúp tớ hẹn với anh ta đi? OK, ngày mai 10 giờ tớ sẽ qua đó. Được rồi, cậu có thể yên tâm .”

Nhìn tờ giấy địa chỉ, tôi nở nụ cười, sâu lắng. ( quá sâu luôn Lưu niên ơi =)) )

Đúng mười giờ ngày hôm sau, tôi xuất hiện trước cửa nhà được ghi trong địa chỉ, bình tĩnh ấn vang chuông cửa.

Mở cửa là một anh chàng trẻ tuổi, nhìn qua cũng khoảng hai mươi mấy tuổi là cùng, dáng người cao lớn, hẳn là vừa mới tắm xong, tóc vẫn còn ướt, đang ở trần, có được màu da cực kỳ khỏe mạnh cùng cơ bắp săn chắc, quấn khăn tắm ngang nửa thân mình, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn, nhưng ngũ quan lại hoàn mỹ… Tôi đau lòng a, tôi vô cùng đau đớn đau triệt nội tâm. Khó trách chung quanh có nhiều cô gái không gả đi được, thì ra đều do đàn ông con trai tốt như thế đều trốn ở nhà sinh bệnh cả rồi! Lãng phí! Trời lạnh thế này mà anh ta mặc ít như vậy cũng không lạnh, rõ ràng là cho máy điều hòa hoạt động hết công suất, thiệt lãng phí!

“Sao giờ này cô mới đến.” Anh chàng trẻ tuổi chất vấn với giọng khó chịu,.

“Địa chỉ không được rõ ràng cho lắm, cho nên tôi tìm hơi lâu.”

“Vào đi.” Anh ta khoát tay, lười nghe tôi giải thích.

Tôi cắn cắn môi, cẩn thận quan sát dọc theo đường đi. Đổi xong dép bước vào phòng khách, chính diện là mặt tường thủy tinh, nhìn ra sông. Nhà đẹp như vậy, cảnh trí cũng đẹp, vậy mà người ở bên trong lại…

“Anh ở có một mình?” Tôi tìm đại một đề tài để nói, ánh mắt hơi liếc qua đôi chân dài của anh ta… Đường cong phần eo mười phần gợi cảm… Ánh mặt trời chiếu rọi xuống làn da màu mật ong… bờ vai rộng…Cánh tay… Bên cạnh khuôn mặt hoàn mỹ…Vừa hỏi vừa tranh thủ nhìn nhìn.

“Cô đến đây làm việc hay là đến nói chuyện phiếm?” Anh ta đề phòng cắt ngang.

Tôi hít sâu một hơi, miễn cưỡng mà cười gượng, xem ra muốn phỏng vấn được thì phải chịu khó một chút, Tôi cố sức trả lời: “… Đến làm việc.”

Được rồi, nhịn! Anh ta nóng tính một chút cũng là lẽ thường thôi.

“Người đến quét dọn tuần trước làm không tồi, cô cứ theo trình tự của cô ta mà làm là được rồi. Phòng ngủ của tôi cùng thư phòng cần phải dọn dẹp cẩn thận, quần áo cần giặt tôi đã bỏ vào giỏ. Đúng rồi, cửa sổ thủy tinh ngoài ban công phải lau cho cẩn thận. Dụng cụ vệ sinh cô tự mình lấy đi.” Anh ta ngồi trên sô pha không biết đang chơi cái gì, ra vẻ không quan tâm uể oải mà phân phó.

Tuần trước chắc là Thẩm Vy tới rồi? Cô ta thật đúng là tham công tiếc việc a, làm biên tập viên sửa sang lại tư liệu để kiếm sống còn chưa đủ còn muốn làm cả đống việc nhà này để kiếm thêm nữa chứ. Thôi thì cứ làm thử xem thế nào, tôi nhìn quanh bốn phía, bàn làm việc có chút bề bộn, liền bắt đầu dọn dẹp từ chỗ này đi vậy.

“Cái đó.” Anh chàng trẻ tuổi quay đầu liếc mắt nhìn tôi một lượt, thấy tôi đang dọn dẹp này nọ liền nói: “Đi mua giúp tôi cái đó đi, cái ‘che mưa’ ấy, lâu rồi không dùng tới.”

Cái  ‘che mưa’ (套套): Lưu Niên đang hiểu là ‘áo mưa’ a.k.a BCS :))))

Tôi giống như bị tia sét đánh trúng, cố sức xoay cổ, lắp bắp hỏi: “Cái đó… mà anh nhờ tôi đi mua à?”

“Nói nhiều quá!” Tay anh ta di di con chuột.

“Giờ này mà anh xài cái đó để làm gì?” Tôi lại hỏi.

“Cô nói xem, còn có thể làm gì. Tôi xài lâu quá rồi, nó cũ, phải vứt đi.”

“Hả?” Tôi che miệng lại, qua khe hở của bàn tay mà hỏi tiếp: “Anh còn tái sử dụng cơ à?”

“Ừ, dùng cả năm rồi.” Vẫn chăm chú vào trò chơi, “Rồi sao, cô nghĩ rằng tôi giàu có thì sẽ tiêu xài hoang phí chắc?”

“Hơ…” Da đầu tôi run lên hết, tiết kiệm là tốt, nhưng thiếu gì cách tiết kiệm, lại đi tiết kiệm mấy cái này, “Nếu tôi giúp anh mua… Anh… dùng với ai cơ?”

Anh ta khó hiểu trừng mắt liếc tôi một cái “Đương nhiên là tôi tự dùng.”

“À à.” Tôi đã an tâm, “Được rồi được rồi, không dùng với người khác là được. Ách… Nhưng mà tự anh… cũng có thể dùng ư?”

Tôi nhìn về phía ngón tay thon dài… Bắt đầu nghĩ vu vơ.

Tay anh ta thoăn thắt lướt trên bàn phím, quả nhiên là cao thủ!

“Sao mà anh lại muốn tự dùng vậy chứ…” Tôi nhỏ giọng than thở .

“Cho khỏi bẩn.”

“Dùng xong bị bẩn thì sao? Anh xử lý thế nào?”

“Rửa!” Anh ta quay đầu nhìn tôi cười: “Cô có thể rửa giúp tôi.”

Tôi chạy trối chết, không mang theo một đám mây màu…(4)

Quyết tâm làm văn sâu sắc của tôi, tôi không thể bỏ dở nửa chừng như vậy được, vì thế kiên trì vọt vào siêu thị dưới lầu, che mặt kín bưng mua mười hộp “áo mưa” đủ nhãn hiệu, đủ các loại, đủ các mùi.

Nhất định sẽ có cái “hợp” với anh ta thôi!

Mười phút sau, Tôi cầm mười hộp ‘che mưa’ kia ném trước mặt anh ta, rồi hung tợn nói: “Chuyện anh yêu cầu tôi đều làm cả rồi, nhanh lên, phỏng vấn nào, nói về cuộc sống của anh đi!”

Tầm mắt của anh ta cuối cùng cũng chịu rời khỏi cái trò chơi chết tiệt kia, kinh ngạc nhìn đống “áo mưa” vung vãi trên bàn, sau đó càng kinh ngạc nhìn về phía tôi, ánh mắt trừng lớn a…

“Cô bị gì vậy!” Anh ta nhanh tay nắm chặt khăn tắm bên hông.

Tôi thử nhe răng, “Anh nói thử xem!”

“Cô mua nhiều “áo mưa” như vậy để làm gì?”

“Để cho anh khỏi phải xài đi xài lại, dùng xong rồi còn đem rửa, thứ này chỉ xài một lần, duy nhất một lần thôi có hiểu không!” Tôi oán giận vung lên nắm đấm, “Tôi biết anh có bệnh, tôi còn muốn nói phải trái với anh, anh đều đã bệnh thành như vậy sao còn suốt ngày nghĩ tới việc này!”

“Đợi chút, đợi chút.” Anh ta từ trên sô pha nhảy dựng lên, “Tôi có bệnh? Tôi có bệnh gì? Tôi nhờ cô đi mua giúp cây dù che mưa, mà nói tôi bị bệnh?”

“Dù che?” Tôi khinh bỉ nhìn xuống dưới eo anh ta, “Anh đừng đánh trống lảng nữa đi, bắt tôi đi mua “áo mưa” mà còn chối nữa!”

Mặt anh ta nửa trắng nửa đỏ, hướng về phía ngăn tủ, cầm lấy một cây dù, “Thấy rõ ràng nha tiểu thư, lúc nãy là cô cầm vào chuôi của cây dù này đúng không? Cho nên tôi mới nhờ cô đi mua giùm cây dù! Tôi có bệnh gì? Tôi thấy cô mới là người có bệnh!”

Trời nắng mà sao có sét đánh cái ầm, Tôi nhanh chóng nhớ lại từng sự việc trong đầu.

Tôi vào nhà… Anh ta bảo tôi dọn dẹp… Tôi bắt đầu dọn dẹp bàn làm việc… Cầm lấy cây dù… Anh ta quay đầu… bảo tôi đi mua một cái…

( Vì 2 tdù” và “áo mưa (BCS)” đọc giống nhau nên mới có sự hiểu lầm thú vị này ^^ )

Thái dương bắt đầu đổ mồ hôi, Tôi ấp a ấp úng giải thích : “Vậy là, vậy là tôi hiểu sai ý, nhưng anh đúng là có bệnh nan y mà, không sao, tôi sẽ không khinh bỉ anh đâu… Với lại, bây giờ đang là mùa đông, anh lại dùng dù che để làm gì chứ…”

“Cô mới có bệnh nan y ấy! Chẳng lẽ tuyết rơi thì tôi không được bung dù sao? Cô là người của công ty gia chính(3) nào gửi đến, Tôi nhất định phải mắng vốn cô!”

“Công ty gia chính?” Tôi trừng mắt cứng lưỡi, “Tôi không phải…Vậy..vậy anh có phải là Vương Bá Minh tiên sinh ở tầng 24 không?”

“Ha!” Anh ta nở nụ cười, chỉ nở nụ cười một tiếng liền bước tới, cánh tay đặt trên đỉnh đầu tôi đè tay lên vách tường, lấy thân hình cao to của anh ta… trực tiếp tạo thành tư thế anh ta đang áp bách tôi, “Cô nghe cho rõ đây, tôi tên là Phó Ý Trạch, hơn nữa nơi này là tầng 25 .”

“A…” Tôi nở nụ cười, cười cực kỳ sáng lạn, rực rỡ như hoa núi, “Hiểu lầm, chỉ là hiểu lầm thôi, vậy, anh cũng đang bận rộn, mấy cái “áo mưa” này xem như tôi tặng anh miễn phí luôn, hắc hắc, tạm biệt, tạm biệt…”

Phó Ý Trạch lắc lắc đầu, ý tứ sâu xa nói: “Hiểu lầm bắt đầu, không phải cô nói chấm dứt là có thể.”

A a!

Tôi ngẩng đầu, nhìn ánh mắt Phó Ý Trạch, trong ánh mắt anh ta có hình ảnh nho nhỏ của tôi, xem ra tôi rất thê thảm rồi… ( thê thảm và sâu sắc 深沉 đều viết là nên đây là cách chơi chữ của tác giả )

– Hết chương đầu –

(1) Tiểu bạch văn: những truyện hành văn đơn giản, dễ hiểu không có ẩn ý, ngụ ý trong đó.

(2) Ngũ bút: cách gõ tiếng Trung trên máy tính giống như VNI hoặc Telex trong Unikey vậy 🙂

(3) Công ty gia chính: công ty giới thiệu việc làm

(4)  không mang theo một đám mây màu: Câu này được lấy từ ý thơ của bài Tạm biệt Khang Kiều – tác giả Từ Chí Ma, đoạn thơ như sau:

Tôi lặng lẽ ra đi
Cũng như tôi từng lặng lẽ đến
Tôi vẫy vẫy cánh tay áo
Không mang theo một áng mây trời

悄悄的我走了,
正如我悄悄的来;
我挥一挥衣袖,
不带走一片云彩。

Nguồn: http://www.thivien.net/viewpoem.php?ID=47435

 

Đôi lời của Dee : Chương này chơi chữ rất nhiều mà tại hạ lại không biết tiếng Hoa nên edit khá vất vả. Thiếu sót xin bỏ qua  🙂

Advertisements

2 thoughts on “[Phai Nhạt Năm Xưa] – Chương Mở Đầu

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s