Posted in Ai Lấy Mỉm Cười Phai Nhạt Năm Xưa

[Phai Nhạt Năm Xưa] – Chương 2


Chương 2

Kỳ thật Diệp Lưu Niên vẫn cảm thấy, lúc đi xem mắt mà hỏi nghề nghiệp của nhau thì thật là ngu ngốc.

Không phải nên hỏi xem người mai mối là ai trước sao? Đến chiều cao, cân nặng không cần đợi tới lúc gặp mặt cũng đã biết rồi đi, bây giờ là thời đại gì rồi mà còn lơ mơ không biết!

Cho nên lúc anh chàng đối diện chuyển đề tài tới: “Xin hỏi nghề nghiệp của cô là…”

Đáng tiếc dù anh ta có dùng giọng điệu lấp lửng để hỏi thì cũng đừng mơ tưởng Diệp Lưu Niên sẽ thành thành thực thực mà trả lời, vì thế cô bịa đại một đáp án: “Tôi hả… Là một diễn viên kỹ xảo.”

“A ~~~~ “

(lời tác giả: xin chú ý phía sau “A” là giọng ngân dài cuộn sóng) (anh ta chưa hiểu vấn đề ý mà ^^) 

Diệp Lưu Niên không nói lời nào, Diệp Lưu Niên cười cười.

“Có phải là nhào lộn vèo vèo trên không, hoặc là dùng gậy điều khiển mấy cái chén không?”

“Đó là tạp kỹ, không phải kỹ xảo.” Diệp Lưu Niên bình tĩnh uống một hớp cà phê.

“A ~~~” lại thấy cuộn sóng ngân dài, “Ách, vậy cụ thể thì cô làm cái gì?”

“Ví dụ như trong phim hành động, minh tinh không thể diễn được mấy cảnh đánh đấm võ thuật, thì tôi sẽ vào đóng thế…”

“À, là vai phụ chứ gì!” Cuộn sóng tuyến đổi thành triệt để hiểu ra…

“Cô ấy rất lợi hại nha! Phim điện ảnh mà cô ấy tham gia đóng thế còn được đề cử giải Oscar cơ đấy!” Một giọng đàn ông quen thuộc vang lên như sấm bên tai Diệp Lưu Niên.

Diệp Lưu Niên quay đầu nhìn thật kỹ người đang đi tới, mặt lập tức nghệch ra như con châu chấu bị bẻ mất chân.

“Anh đây là . . . . . .” anh chàng xem mắt ngồi đối diện hoài nghi hỏi.

“Tôi là bạn của cô ấy. A, anh đừng hiểu lầm, giữa chúng tôi không có quan hệ gì hết, rất trong sạch.” Phó Ý Trạch nở nụ cười như ánh mặt trời rực rỡ, để chứng minh cho cái sự “trong sạch” giữa anh và Diệp Lưu Niên, thậm chí còn thân mật nhéo cái má phúng phính của cô, “Phải không hả? Lưu Niên.”

Khóe miệng Diệp Lưu Niên bắt đầu không tự chủ mà co giật, Phó Ý Trạch là muốn tới phá đám mà, quả nhiên là như vậy.

“Cô ấy đóng phim nào vậy?”

“Ngọa sàng bất khởi!” ( tạm dịch: Nằm trên giường không dậy nổi =)))) )

“A a, hình như đã nghe qua, không biết Diệp Lưu Niên đóng vai nào?”

“Vai nữ chính!”

“Ách, nữ chính không phải là Chương Tử Di sao?”

“Chậc chậc, những cảnh chính là Chương Tử Di đóng, có hai tập vẫn nằm trên giường không dậy nổi đưa lưng về phía ống kính chính là Diệp Lưu Niên!”

“. . . . . .”

Diệp Lưu Niên lại vui mừng nở nụ cười, được rồi, Phó Ý Trạch xem như còn chút tình người, chưa nói là cô đóng vai cái giường.

Năm phút sau, anh chàng xem mắt biến mất tại góc quẹo vào WC, không thấy trở lại nữa, không chỉ ‘không có mang đi một mảnh đám mây’, mà ngay cả hóa đơn cũng chưa thanh toán!

“Tôi nói sao anh không xuất hiện trễ một chút?” Diệp Lưu Niên thở dài một tiếng, bất lực mà chất vấn Phó Ý Trạch, “Ít nhất phải chờ gã ta thanh toán tiền cái đã.”

“Như vậy không được, tôi không thể giương mắt đứng nhìn anh chàng lương thiện kia rơi vào tay cô được.” Trên mặt Phó Ý Trạch không thấy ý cười, dáng ngồi nghiêng nghiêng, hôm nay mặc một bộ trang phục tươm tất, với tư thế này, dáng người này, cứ như vậy, làm cho nữ bồi bàn đứng ở xa xa kia nhìn đến mắt muốn rớt ra luôn rồi, nhưng anh đối với Diệp Lưu Niên lại là ngữ điệu nghiến răng nghiến lợi, đồng thời ném một quyển tạp chí thật dày đến trước mặt cô.

Động tác hung ác này anh đã thực tập nhiều lần trong suy nghĩ, hôm nay rốt cục cũng có thể làm cho Diệp Lưu Niên xem!

Bìa mặt tạp chí rất đẹp, bên trên in hình một cô gái đội mũ cao bồi với nụ cười gượng gạo miễn cưỡng. Bên phải cô gái là hai chữ in đậm rõ to : Nhạc Du.

Diệp Lưu Niên nghẹn họng nhìn trân trối, “Anh anh anh… anh lấy cái này ở đâu ra vậy!”

“Trên mạng DD(*) với ngoài sạp báo nơi nào chả bán!” Phó Ý Trạch hai tay nắm chặt, nghe răng rắc. (*): www.ddwap.com丁丁

“Bình tĩnh, bình tĩnh, anh cứ bình tĩnh.” Diệp Lưu Niên vội đè lại vai của anh, “Thật không ngờ anh thế mà cũng xem tạp chí phụ nữ, thật không ngờ nha. Ách, tạp chí Nhạc Du số 11 năm 2010…Tôi còn chưa xem qua. Cho tôi mượn lật xem thử. A, bài này chính là tôi viết… 《 Kẻ ngụy trang 》!”

“Cuộc sống của tôi coi như bị hủy diệt dưới tay cô rồi! Cái gì mà kẻ ngụy trang? Ngụy trang cái gì chứ hả?”

“Nào có nghiêm trọng như vậy a, nè anh xem đi, nam chính trong tiểu thuyết《 Kẻ ngụy trang 》tôi đã đổi tên thành Lý Lôi rồi, đâu phải anh a. Huống chi tôi không viết rõ ràng là ở nơi nào. Hơn nữa tên của tiểu thuyết này cũng không phải do tôi đặt, mà là chủ nhiệm tạp chí đặt… Anh có thể đi tìm chị ta mà tính sổ… Thật ra, tôi có thể cho anh e-mail của chị ta cũng được, anh cứ tha hồ mà tính sổ đi ha!”

“Cô không phải chỉ viết lách thôi sao, sao hôm nay lại thành diễn viên đóng thế rồi?”

“Ách, gần đây tôi viết về diễn viên đóng thế, nên cần nhập vai…”

“Hôm nay cô đến xem mắt à?”

“Nhàm chán, nhàm chán, chỉ do nhàm chán, thu thập thêm tư liệu sống ấy mà.”

“Đợi chút, đợi chút.” Phó Ý Trạch sợ run một phần mười giây, tay trái đỡ trán, vẻ mặt vô cùng đau xót, “Tôi hơi mơ hồ, kỳ thật tôi quen biết cô còn chưa đến hai tháng đúng không? Hai tháng trước tôi chẳng qua là thuê người dọn dẹp nhà cửa một chút thôi, sau đó thì cô xuất hiện. Tôi nhờ cô đi mua giúp cây dù che mưa, cô lại nghe sai, vô duyên vô cớ mua về một đống “áo mưa”, còn nói là tôi bị bệnh nan y, được rồi, hóa ra hết thảy đều là sự hiểu lầm, cô không phải nhân viên bán thời gian, là biên kịch, muốn phỏng vấn người bệnh nan y, nhưng lại đến nhầm địa chỉ, đi bậy đi bạ thế nào lại chui vào nhà tôi. Được, tôi không trách cô, nhưng cô có cần viết hết thảy mấy chuyện đó lên tạp chí không hả! Bây giờ còn nói không phải trách nhiệm của cô, bảo tôi đi tìm chủ bút? Diệp Lưu Niên, hôm nay cô không nói rõ ràng thì đừng hòng chạy thoát!”

Vẻ mặt Phó Ý Trạch rất nghiêm túc, hậu quả xem ra rất nghiêm trọng.

Diệp Lưu Niên bất đắc dĩ lắc lắc đầu, thành khẩn trả lời: “Kỳ thật nếu anh không nói, cũng có ai biết là anh đâu, anh cũng không phải minh tinh, sẽ không bị người ta thịt, mặt khác… Tôi khuyên anh đừng nói thêm gì nữa, anh có quyền giữ im lặng, những lời anh nói bây giờ rất có thể sẽ trở thành nội dung của tiểu thuyết tiếp theo trên tạp chí Nhạc Du, mặc kệ anh nói gì, có quan trọng cỡ nào, tôi sẽ không chia tiền nhuận bút cho anh đâu, tuyệt đối không!”

“Cô giỏi lắm!” Phó Ý Trạch nheo mắt nhìn cô gái không lớn không nhỏ này, nhìn qua tuổi cô cũng không khác anh là bao, khoảng ngoài hai mươi mà thôi. Tóc ngắn, cắt lộn xộn, chăm sóc cũng không tốt, nhìn cứ như chó gặm, tóc tai cứ thế tùy tiện trưng ra. Thành thật mà nói, điểm xuất sắc nhất trên gương mặt chính là đôi mắt to, nhưng ánh mắt lại cực kỳ… Giảo hoạt mà ngớ ngẩn?

Nói đến hai từ này, Phó Ý Trạch vẫn cảm thấy mắt phụ nữ dài hẹp mới có thể mang vẻ giảo hoạt, nhưng Diệp Lưu Niên rõ ràng là mắt tròn, lúc cô nhìn anh, ánh mắt rõ ràng rất chuyên tâm, nhưng lại không cách nào bắt được cảm xúc trong đáy mắt cô, cứ giống như anh là trong suốt, ánh mắt của cô có thể trực tiếp xuyên thấu anh, nhìn về phía Thái Bình Dương xa xôi.

“Tôi nói, anh nhìn đủ chưa?” ngón tay Diệp Lưu Niên vuốt vuốt tóc, do gần đây cô nuôi tóc thành “tổ quạ”, không phải cô muốn tạo mốt mới, mà là tóc mọc dài, lười đi cắt, “Tôi đi đây, rất vui được gặp anh, về phần tạp chí anh cất kỹ đi nhé, học hỏi nhiều một chút, chúc anh sớm ngày trở thành bạn tốt của phụ nữ!” ( ý vị sâu xa, ý bảo anh mau chóng thành gay =))) )

Nói xong, nhanh chóng nhảy ra, lùi về phía sau, lách khỏi tầm kiểm soát của Phó Ý Trạch, hướng về phía cửa mà đi, phút cuối còn quay về phía anh làm động tác chào theo nghi thức quân đội.

Đừng tưởng rằng cô giả mạo đội viên thiếu niên tiền phong thì tôi sẽ bỏ qua cho cô, Phó Ý Trạch mặt không đổi sắc cất kỹ cuốn tạp chí, chuyện này, vẫn chưa xong đâu!

Giống như Diệp Lưu Niên miêu tả trong《 Kẻ ngụy trang 》, chính xác là Phó Ý Trạch ở trong chung cư tốt nhất ở thành phố S. Nhưng anh cũng không tự nhận mình là cậu ấm, dù rằng cha mẹ anh thật sự rất giàu có… Nhưng ít nhất hiện nay anh luôn tự lực cánh sinh, cũng có thể sống rất tốt.

Anh còn có một người chị, bận rộn kinh doanh ở nhà, còn nghề nghiệp của anh chính là lập trình viên, hợp tác với vài sư huynh cùng mở công ty, chuyên thiết kế website cho các công ty lớn, làm ăn cũng khấm khá, khách hàng rất nhiều, mỗi ngày cũng không cần đi làm đúng giờ, ở nhà đã có thể hoàn thành xong công việc. Kỳ thật trước kia anh chưa từng xem tiểu thuyết, càng không xem mấy tiểu thuyết dành cho đàn bà con gái, nhưng tất cả đều vì Diệp Lưu Niên xuất hiện mà thay đổi…

Anh lên mạng tìm kiếm lý lịch trích ngang của Diệp Lưu Niên, biết cô từng viết đủ thứ loại kịch bản, nhưng chưa đâu vào đâu. Về phần anh đặt hàng tạp chí Nhạc Du số 11, cũng bởi vì cái đoạn quảng cáo ngắn ngủn mà cô viết trên blog weibo (giống Facebook).

Nhưng anh vạn lần không ngờ, mở tạp chí ra lại đọc được câu chuyện của chính mình, mà cái tựa đề làm cho anh thấy như bị trời giáng.

Nhưng là bị trời giáng xong, lại thấy loáng thoáng vui sướng… Điều này có phải nói lên, anh có thể danh chính ngôn thuận đi tìm cô tính sổ? (dại gái, quá dại gái, mô phật! =,= )

Vì thế nên mới có chuyện xảy ra như ngày hôm đó.

Kỳ thật anh xuất hiện ở quán cà phê đó không phải là trùng hợp, mà phải cảm tạ Weibo vạn năng, vì buổi sáng Diệp Lưu Niên lên blog cập nhật trạng thái: Quán cà phê đó chẳng ngon tí nào, nhưng vẫn phải đi.

Thế nên anh cũng đi, cứ như đặc vụ mai phục ở đó, quả nhiên gặp được Diệp Lưu Niên, không ngờ rằng cô lại đến xem mắt. Âm thầm ngồi xem náo nhiệt, cho đến khi Diệp Lưu Niên nói với đối phương mình là diễn viên kỹ xảo, anh không thể nhịn được nữa mà hiện thân…

Phó Ý Trạch tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo, rót cà phê, mở máy tính chuẩn bị làm việc, do dự một chút, ma xui quỷ khiến thế nào lại mở blog của Diệp Lưu Niên.

Quả nhiên cô đã đổi trạng thái mới: “Hôm nay đẹp trời, lại gặp hắn ta…

Tim Phó Ý Trạch đập mạnh một cái, ngừng thở tiếp tục nhìn: hắn vẫn như xưa, vẫn đẹp trai như vậy.

Phó Ý Trạch lại chần chờ, nghĩ thầm rằng lần đầu tiên gặp cô bản thân anh chỉ quấn khăn tắm, hôm nay chính là mặc cho long trọng a, dù có mặc gì thì cũng một chữ thôi, Soái! Vì thế tiếp tục nhìn: “ hình như mỗi lần gặp được hắn thì đều có chuyện tốt đến, biết đâu hắn ta là thần may mắn cũng nên, ha ha!”

Phó Ý Trạch mỉm cười gật đầu với máy tính, anh thừa nhận là mình có thể đem vận may đến cho người khác, nhiều người đều nói anh lớn lên liền may mắn, nhìn tiếp: nhưng mà mình không thích thấy hắn tập tành thói hư đại tiểu tiện bừa bãi như thế tí nào.

Phó Ý Trạch nhìn đăm đăm, nhìn một lượt đến câu cuối cùng: mấy bãi phân chó đó, ta đạp phải một lần rồi, nói thật, thối lắm. Con chó nhỏ đáng yêu a, chủ nhân của ngươi đâu sao không kéo về mà để ngươi đi bậy như thế?

Vì cái gì, vì cái gì, vì cái gì mà Diệp Lưu Niên luôn làm anh cảm thấy như bị trời giáng…

Phó Ý Trạch phẫn nộ lấy nick ẩn danh nhắn lại một tin: miêu tả con chó thì làm ơn dùng “Nó” (它), chứ đừng có dùng “Hắn” (他)!

Cùng lúc đó, ở thành phố S “Xuân về hoa nở”, trong phòng 16 tầng 5 chung cư F, Diệp Lưu Niên ngồi trước máy tính hắt hơi một cái, văn bản mới được mở ra, nhưng biết viết cái gì bây giờ?

Nói màu mè một chút thì: cô đang lâm vào trầm tư.

Còn nói toẹt ra thì: cô bị bí rồi.

Thật ra cô vẫn luôn muốn đặt cho mình bút danh bằng tên nước ngoài: Bé Bí Lù.

 – Hết chương 2 –

Advertisements

One thought on “[Phai Nhạt Năm Xưa] – Chương 2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s