Posted in h văn

[Hai người ở KTV] Phần 2


Trong giai điệu du dương ấy, thời gian như quay ngược về lần đầu tiên tôi gặp Hàn Hàm trên máy bay, khi đó tôi ngồi cạnh nàng, đầu tiên là lễ phép chào hỏi nhau. Lúc dùng cơm nàng chủ động bắt chuyện với tôi, hỏi tôi đến Tokyo làm gì? Trùng hợp thay chúng tôi đều đến để tham gia cùng một hoạt động thương mại.

“Xin mạo muội hỏi một vấn đề, chị đã kết hôn chưa?”

“Vâng” tôi khẽ gật đầu: “Đã có một con trai, hai tuổi rồi.”

“Thật là đáng tiếc. . .”

“Sao?” Tôi nghe không hiểu lắm.

“Không có gì.”

“Đi công tác thế này thì con nhỏ để ai chăm?”

“Đã có bảo mẫu chăm.”

“Anh nhà đang công tác ở đâu?”

Tôi không biết phải trả lời ra sao, nhất thời không đáp.

“Xin lỗi, đã hỏi nhiều rồi.” Hàn Hàm nở nụ cười tươi tuấn lãng, tây trang màu đen thoạt nhìn như một nữ cường nhân vô cùng linh hoạt.

“Không, không có gì, tôi cũng không biết nên nói thế nào cho phải, nói chung là, nửa năm trước chồng tôi được công ty phái đến Thượng Hải công tác, anh ấy muốn tôi cùng đến đó, thế nhưng tôi không thể bỏ lại tất cả ở Đài Bắc mà đi đại lục, cho nên gần đây quan hệ giữa chúng tôi có phần lãnh đạm.”

“Sorry. . .”

Tôi lắc đầu: “Không sao.”

Trầm mặc một lúc, tiếp viên hàng không đến thu dọn bàn ăn, tôi uống một ít trà nóng, lật xem tư liệu mang theo trong đợt công tác lần này.

“Chị biết không?” Hàn Hàm đột nhiên mở miệng: “Vốn là tôi cũng có một người bạn gái, một năm trước đây cô ấy bảo muốn đến đại lục phát triển, tôi không tán thành việc cô ấy đi, thế nhưng cô ấy lại không thể không đi, cứ cãi nhau như thế không ai nhịn ai, cô ấy vẫn quyết định đi. Ôi chà, cũng lâu rồi tôi không còn nghe tin tức gì về cô ấy nữa.”

“Vâng.” Tôi nghĩ tôi không nghe lầm chứ, Hàn Hàm nói đến rõ ràng là “bạn gái” .

Hàn Hàm thở dài, quay đầu nói: “Khí chất của chị có phần tương tự với cô ấy, cho nên thật xin lỗi, tôi đã không kìm được lòng mà tiếp cận chị như thế.”

Tôi bất giác đáp: “Không sao cả, hữu duyên cùng nhau bay chung một chuyến, kết giao thêm một người bạn cũng tốt thôi. Tôi nghĩ, cô nhất định là rất nhớ cô ấy phải không?”

Hàn Hàm cúi đầu, trong khoảnh khắc một phần trăm giây ấy, tôi tựa hồ thấy được đôi mắt nàng đang ứa nước mắt.

“Cũng có nhớ.” Hàn Hàm rất nhanh nâng cằm lên, tươi cười bướng bỉnh: “Chị có nhớ anh nhà chị không?”

Tôi nhấp một ngụm trà nóng: “Tôi cũng không biết nữa. . . . Khi anh ấy vừa đi đại lục được một tháng, mọi thứ đều trở nên trống vắng một cách kỳ lạ, nhưng sau đó, từ chuyện công tác cho đến chăm con đều bận rộn, cho nên cảm giác ấy cũng không còn nữa. Có lúc mấy ngày liền không nhận được điện thoại của chồng, tôi cũng rất an tâm.”

“Không lo anh ta lập phòng nhì sao?”

“Đây là vấn đề tính tình của con người, ai đã như thế thì sớm muộn sẽ thế, còn không thì sẽ không bao giờ.”

“Đã từng bị đồng tính theo đuổi bao giờ chưa?”

“Hả?” Tôi chợt nhớ đến những năm tháng thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi, tay trong tay cùng nhau đón xe bus, cùng nhau chạy theo ánh dương quang, buồn thì cùng khóc, vui thì cùng cười, trong nhật ký đều viết biết bao điều về một người con gái khác, như thế liệu có được tính không? Tôi nở nụ cười, lắc đầu: “Tôi không thu hút đến vậy đâu.”

“Không đâu, chị rất mê người.” Hàn Hàm nói.

“Tôi đã kết hôn rồi.”

“Với tôi mà nói, đó không phải là vấn đề.”

“Nếu như tôi còn độc thân, cô sẽ theo đuổi tôi sao?”

“Đương nhiên, cho dù đã có chồng cũng chẳng sao.”

“Không được! Tôi đâu phải cùng loại người với các cô.” Bỗng nhiên tôi thầm nghĩ nếu cứ tiếp tục trò chuyện thì sẽ là một chuyện rất nguy hiểm, bởi vì tôi phát hiện ra tôi bắt đầu có những cử chỉ nũng nịu yêu kiều đối với một phụ nữ khác, thực sự là quá bất thường rồi.

Vì vậy, tôi cố ý đến toilet trốn tránh Hàn Hàm, tôi tự cảnh tỉnh mình: “Mày đang làm cái gì thế! Đừng quên Vi Vi còn đang ở nhà bảo mẫu chờ mày mau mau về nước đấy!”

Sau khi máy bay hạ cánh, Hàn Hàm trao đổi danh thiếp với tôi: “Sau khi về Đài Bắc tôi có thể gọi cho chị không?”

Tôi lễ phép gật đầu, không làm ra bất cứ cử chỉ yêu kiều nào khác.

Hàn Hàm vươn tay phải, nắm chặt lấy tay tôi: “Rất vui được quen biết chị.”

“Tôi cũng vậy.” Tôi khách khí nói.

Lúc trở về Đài Bắc, Hàn Hàm không những điện thoại ân cần thăm hỏi, mà còn thường xuyên mời ăn cơm.

“Buổi tối đi ăn với nhau nhé?”

“E là không được, tôi phải đi đón con rồi.”

“Vậy đổi thành trưa ngày mai được không? Tôi sẽ đến đón chị.”

“Ừm, được rồi.”

Tác giả:

Em ngày hôm qua xa mãi Là si mê hay tôi vẫn dại khờ Như cơn gió chưa một lần dừng thổi Bé ơi, sao em phải đợi chờ?!

One thought on “[Hai người ở KTV] Phần 2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s