Posted in h văn

[Hai người ở KTV] Phần 4


Hàn Hàm ngồi trên ghế sô pha, như một con sói hung ác dùng nhãn thần chỉ huy con cừu bé nhỏ đáng thương là tôi đi đến bên người nàng.

Tôi ngồi xuống, không hề có ‘lớp bảo vệ’ nào dưới váy, sự ‘trống trải’ càng làm dục vọng trào dâng.

Hàn Hàm một lần nữa đặt áo khoác lên chân tôi, sau đó dùng chân tách hai chân tôi ra xa nhau, hôn môi tôi, còn tay phải thì thò vào nơi cấm địa, tất cả sự ẩm ướt kia như nói lên khát vọng của tôi, tôi dần tiếp nhận Hàn Hàm làm cho tôi thích thú, ngón tay không ngừng kích động, châm lên sóng triều toàn thân.

“Chị cũng nhớ tôi mà phải không?” Hàn Hàm nói.

Tôi vì chịu đựng kích thích mà cau mày, miễn cưỡng gật đầu.

“Nói, mau nói là chị nhớ tôi.”

“Tôi. . . . nhớ em.” Yếu ớt nói.

Hàn Hàm tỏ ra khá hài lòng, tay kia kéo áo tôi xuống, đẩy bộ ngực lên cao, vươn đầu lưỡi liếm, sau đó ngậm cả đầu vú vào trong miệng.

“Ừm ưm, dáng người của chị thật là tuyệt hảo!” Một tay ở trên một tay ở dưới khéo léo sờ soạng, khiến tôi không cách nào chống cự, muốn lùi cũng không thể lùi, chỉ có thể tựa vào trong lòng nàng, không biết phải làm sao.

Hàn Hàm vuốt ve bộ ngực của tôi: “Vừa to vừa mềm thế này! Đây là nơi mà bất cứ T nào cũng khao khát có được.” Nàng cúi đầu vào giữa hai vú tôi, hôn hít thật sâu, thật lâu sau mới chịu ngẩng đầu. (T: công, P: Thụ)

Trong lúc đó tôi vừa thử tiếp nhận kích thích to lớn hoàn toàn bất đồng so với đàn ông mang lại, vừa lo lắng ngoài cửa xem có nhân viên phục vụ nào sắp sửa bước vào hay không, tim đập rộn ràng, khi thì tranh thủ kéo lại váy áo, khi thì rên rỉ từng cơn.

“Chị xem chị đi, ướt đẫm cả rồi này.” Ngón tay Hàn Hàm dây ái dịch lên vùng đùi non khiến tôi đỏ mặt, không dám tiếp tục nhìn nữa.

Hàn Hàm banh hai chân tôi ra rộng hơn nữa, để thuận tiện cho tay nàng có thể hoạt động mạnh bạo hơn, tôi không dám nghĩ đến cảnh tượng tiếp theo nữa rồi, Hàn Hàm hỏi: “Muốn “làm” chị, được không? Có thể chứ?”

Chưa kịp suy nghĩ, tôi đã gật đầu một cái trước mặt Hàn Hàm, ngón tay nàng nhận lệnh rất nhanh liền một phát tiến vào trong cơ thể tôi, chưa kịp quen với cảm giác bị lấp đầy khiến tôi như muốn ngạt thở.”A ~” tôi hô lên một tiếng kinh ngạc. Nhưng vì rất sợ nhân viên phục vụ nghe thấy, cho nên lập tức nhịn xuống câm miệng không dám thốt ra âm thanh nào nữa. Nhưng ngón tay Hàn Hàm thì đã bắt đầu ra ra vào vào cơ thể tôi không ngừng, khoái cảm ấy trong nháy mắt đã che mờ đi lý trí, lại một lần nữa tôi hổn hển rên rỉ thành tiếng.

“Đây là lần đầu tiên của chị đúng không? Cũng là lần đầu tiên của chúng ta, tôi muốn chị phải nhớ kỹ cảm giác này cho tôi.”

Tôi dạng chân ra nghênh đón Hàn Hàm dùng sức đâm vào, hết lần này đến lần khác, càng lúc càng nhanh càng lúc càng nhanh, nhanh đến độ tôi cảm thấy toàn thân vô lực mềm nhũn ra, ngón tay thoạt nhìn mềm mại là thế nhưng lại gây cho tôi khoái cảm cùng kích thích trước nay chưa từng có, hoàn toàn bất đồng so với khi làm tình cùng đàn ông.

Hàn Hàm thều thào bằng giọng trầm thấp: “Cho tôi, toàn bộ đều cho tôi.” Tôi biết Hàn Hàm muốn tôi ‘lên’ đến ‘đỉnh’ cao nhất, nàng muốn tôi phải thần phục dưới ma pháp của nàng. Ngón tay nàng xoay tròn trong cơ thể tôi, ở chỗ sâu nhất thăm dò chạy nước rút, áo khoác từ trên đùi tôi rơi xuống, khiến nơi riêng tư nhất lõa lồ phơi ra, như công khai một nửa để Hàn Hàm xâm phạm tôi. Cả hai chẳng còn ai quan tâm đến bên ngoài, cũng chẳng bận tâm xem nhân viên phục vụ có thể vào bất cứ lúc nào hay không, bộ ngực cùng toàn bộ nơi riêng tư đều lộ thiên, ngoan ngoãn chìm đắm dưới sự chỉ huy của Hàn Hàm.

“A a a ~~” trước một khắc đạt đến cao phong, tôi hô lên thành tiếng, không tài nào nín nhịn được nữa.

“Nhịn xuống, nhịn xuống, cho tôi nhiều hơn nữa. . .” Không còn biết được ngón tay Hàn Hàm rốt cuộc đang ở nơi đâu, tôi như muốn nổ tung, trong cơ thể ầm ầm vang lên tiếng nổ, tôi bất chấp tất cả lại một lần nữa gào to: “A ~~~~~~” không xong rồi, tôi đã nhìn mây trắng trên đỉnh cao phong, đè lại tay Hàn Hàm, sau đó tôi khép hai chân lại, cơ thể không nhịn được run rẩy co rút từng cơn, mật dịch cũng ồ ạt trào ra.

Hàn Hàm khẽ hôn tôi: “Chị thật là giỏi, tuyệt thật đấy.” Tôi ngẩng đầu nhìn thấy trên trán nàng đã đẫm mồ hôi, ngón tay như luyến tiếc rời đi vẫn còn nằm lại trong cơ thể tôi.

Tôi để nàng chậm rãi rời khỏi tôi, Hàn Hàm ôm chặt lấy tôi, chẳng bao lâu, những bài hát đã chọn trước đó đều đã chạy xong cả rồi, trên màn hình chỉ còn lại hình ảnh quảng cáo KTV cùng những ca khúc để chọn lựa tiếp theo.

Tôi kéo lại váy áo để mình bớt lõa lồ hơn.

Nhân viên phục vụ đúng lúc này xuất hiện: “Xin hỏi đường truyền có trục trặc gì không ạ? Phòng máy không nhận được bài hai chị chọn.”

“À, bọn tôi mải nói chuyện phiếm nên quên mất phải chọn tiếp bài để hát ấy mà.” Hàn Hàm trả lời rất trấn định.

Còn tôi thì cầm lấy quần lót trở vào toilet, đóng cửa lại, cả người rệu rã dựa vào tường, chuyện vừa phát sinh ngỡ như một giấc mộng.

Không lâu sau, Hàn Hàm gõ cửa: “Chị có khỏe không? Không có việc gì chứ, nhân viên phục vụ đi rồi, tôi đã chọn rất nhiều bài, bọn họ sẽ không vào nữa đâu.”

Chỉnh trang xong tôi chậm rãi mở cửa, nhìn thấy nét mặt thâm tình chuyên chú của Hàn Hàm, tôi lại một lần nữa vùi đầu vào cái ôm của nàng, không hiểu vì sao nước mắt lại chảy xuống không ngừng, biết bao sung sướng, kinh hỉ, lo lắng, sợ hãi, tất cả đều hòa cùng một chỗ.

“Tôi phải trở về đón Vi Vi.” Như một người vợ vụng trộm sợ bị phát giác, bao nhiêu hổ thẹn đối với chồng mình đều chuyển thành tình yêu thương gấp bội dành cho con trẻ.

“Em hiểu mà, để em chở chị đi đón thằng bé có được không?”

Tôi lắc đầu: “Không được, không được đâu.”

“Không sao, em sẽ cho chị thật nhiều thật nhiều thời gian.”

Hàn Hàm nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi, cúi đầu hôn tôi, còn nói: “Em yêu chị, không chỉ yêu mình chị, mà cả con trai chị em cũng sẽ yêu thương.”

Tôi cầm lấy túi xách, không nghe ra được câu từ yêu đương nào nữa, chỉ thầm nghĩ phải mau mau trở về nhà.

“Nếu phải đi thì cùng nhau đi” Hàn Hàm kiên định kéo tôi lại: “Em sẽ không để chị phải đơn độc đối mặt với cuộc đời này.”

Mãi cho đến lúc này, rốt cục tôi mới nghe hiểu lời Hàn Hàm nói, nghe thấy giai điệu phát ra từ loa treo trên màn hình lớn của TV, nhìn thấy một Hàn Hàm kiên nghị thâm tình, rốt cục tôi mới biết chúng tôi phải đối mặt với những điều gì: là chồng, là con, là người nhà của tôi, và còn bạn gái của nàng nữa. . . . . , nhiều lắm nhiều đến nỗi không cần nóng lòng rời đi làm chi nữa, bởi vì cũng chẳng thể nào quay về quỹ đạo vốn có của nó nữa rồi.

Tôi bất chấp ngồi xuống, vùi vào ngực nàng, Hàn Hàm cầm lấy micro hát cho tôi nghe, bằng chất giọng trầm lắng dịu dàng an ủi cõi lòng tôi. Điều gì tới rồi sẽ tới, nhưng lúc này đây tôi chỉ muốn vĩnh viễn ghi nhớ khoảnh khắc ngắn ngủi đơn thuần mà đẹp đẽ chỉ thuộc về hai người ở KTV.

———-oHOÀNo———-

Truyện này vừa sắc vừa tình, mong là mọi người thích heng 😀

One thought on “[Hai người ở KTV] Phần 4

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s