Posted in Audio

Tơ hồng sai kết – Chương 2


Theo lời sơn thần, nữ tử này tuy sinh trưởng trong gia đình quan lại, phụ thân đương ở chức vị cực cao, nhưng vì xấu xí mà đến giờ vẫn chưa gả được cho ai. Nay không biết vì chuyện gì mà lại mạo phạm đến thượng tiên?

Nàng ngạc nhiên cau mày. Trước nay nàng luôn có ác cảm với những người hình thức kém cỏi, các tiên đồng chỉ cần tròng mắt hơi nhạt, tóc hơi hoe vàng thì đừng hòng tiến vào điện Vị Ương của nàng. Những người tư sắc bình thường trên thiên giới, nếu lưu lạc phàm trần đều là bậc quốc sắc thiên hương, vậy thì sửu nữ nhân gian làm sao có thể xem lọt vào mắt đây. Dù vậy nàng vẫn không nén được tò mò, nàng muốn nhìn, muốn gặp cái con người cũng không có nhân duyên này, để chứng minh bản thân không hề cô độc.

Sau đó nàng dùng “thuật Ẩn thân”, thi triển phép “Súc địa thành thốn” rút ngắn đất lại theo phương hướng thổ địa đã chỉ, tiếng gió rít bên tai, chỉ trong chớp mắt nàng đã đến hậu hoa viên, nữ tử tên Lưu Huy kia đang ở đó.

Đứng cách biển hoa đua sắc, nàng kỹ càng đánh giá nữ tử nọ. Nàng ta cũng chỉ khoảng đôi mươi, đôi mắt hẹp dài, mơ hồ toát ra vẻ đạm mạc. Lông mi quá thưa, cánh mũi nhỏ, đôi môi mỏng mảnh. Ngũ quan cũng không kinh khủng hay quái dị như tưởng tượng, nhưng nhìn tổng thể quả thật rất bình thường, mờ nhạt đến độ liếc mắt liền quên ngay.

Nhưng điều khó hiểu là đối với tướng mạo như vậy nàng lại không hề thấy chán ghét, hơn nữa lại còn thích bộ xiêm y mà nữ tử đó đang mặc, những dải lụa dài phiêu dật, sắc nhạt như mây. Thân hình người nọ mỏng manh, một bộ dáng yếu đuối kiều nhược nhưng riêng khóe miệng lại lộ rõ quật cường. Người nọ ngửa đầu nhìn hoa, vẻ kiêu ngạo hờ hững tạo thành một loại khí chất lạ kì.

Nàng nghi hoặc khẽ vuốt ve tay áo, trong mắt nàng, người nọ so với đại đa số kẻ khác còn tốt hơn rất nhiều, ít nhất vì nàng ta sạch sẽ đến lạ thường.

Một ý niệm vừa xuất hiện – nàng thật muốn nhìn kỹ người này hơn. Do đó vẫn giữ nguyên phép tàng hình, nàng bay lên cây đào cổ trong sân, ngồi đong đưa chân lẳng lặng quan sát.

Người nọ luôn ở lại rất lâu trong hậu viện, có khi còn nằm ngủ trưa trên chiếc ghế trúc dài, dùng cây quạt nhỏ che khuất đi nửa bên mặt, khiến cho đường nét trở nên nhu hòa dị thường. Những lúc này nàng thường tới gần, ngó xem người nọ hô hấp rất khẽ, rồi không tự chủ được giúp nàng ta sửa lại đám tóc lòa xòa trên trán. Mỗi lần như vậy xong, nàng lại cảm thấy phiền não, bối rối vung tay khiến từng lớp hoa đào rơi tán loạn.

Có một ngày người nọ ở hậu viện đánh đàn. Trong khói trầm hương thơm ngát, mười ngón tay múa lượn trên dây đàn, thanh âm lúc thì réo rắt như gió qua rừng trúc, lúc lại cuồn cuộn thét gào như Hoàng Hà đổ lũ. Trong tiếng đàn nàng nghe được mưa gió triền miên, cát vàng hoang mạc, nghe được tiếng trống trận quay cuồng, nghe được nước mắt ẩn nhẫn, lại càng nghe được mây đỏ đầy trời phóng khoáng tự do. Nàng không khỏi mang ra so sánh với âm nhạc nơi tiên giới, vốn chỉ có những khúc ca múa thái bình hoặc thương xuân bi thu tẻ ngắt.

Làm sao một người bình thường lại có thể đánh ra những khúc vừa khuynh tẫn phong hoa tuyết nguyệt lại tràn ngập khí thế hào hùng nơi sa trường như vậy?

Nàng càng cảm thấy người nọ thật tài, thật hay, vì thế một ngày không kiềm chế được, nàng lại gọi thổ địa đến hỏi: “Một kì nữ là thế, ta nghĩ không ra có điểm nào không tốt kia chứ?”

Thổ địa kinh ngạc, lúc lâu sau mới nói: “Ôi Thượng tiên thật hay nói đùa, ta…tất cả thành Trường An này, đừng nói là nam tử, chỉ e ngay cả cha mẹ nàng cũng không biết là nàng ta có điểm gì tốt cả.”

Nàng không nói gì thêm, chỉ cảm thấy nỗi bất bình dâng lên. Thiên hạ to lớn, cớ sao đám son phấn tầm thường lại có người coi trọng, còn đóa hoa phong lan thanh cao lại phải chịu hiu quạnh nơi khuê phòng, nàng khó hiểu, nàng hoàn toàn không hiểu.

Lần đầu tiên nàng gặp chuyện bất bình muốn can thiệp. Ngày hôm sau nhìn thấy phủ đệ dán thông cáo tuyển người hầu, nàng liền biến thành bộ dạng một nha hoàn vào trong để tìm việc.

Nàng định làm gì?

Nàng chỉ muốn giúp người nọ tự tạo ra một kiếp nhân duyên.

Giờ đây nghĩ lại, khi đó nàng nhất định là điên rồi.

Tác giả:

Em ngày hôm qua xa mãi Là si mê hay tôi vẫn dại khờ Như cơn gió chưa một lần dừng thổi Bé ơi, sao em phải đợi chờ?!

3 thoughts on “Tơ hồng sai kết – Chương 2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s